[PR] Gain and Get More Likes and Followers on Instagram.

vinc_0.0 vinc_0.0

49 posts   126 followers   149 followings

Thanh Tùng  :)

Cái lúc tóc còn xanh nữa :(
Nhớ kẻ đầu bạc tiễn kẽ đầu xanh

Đêm về tràn ngập trong nỗi nhớ ;( #malaysia #Travel #withmybesties

4.11.2016

Bới móc quá khứ xíu, nhưng bỗng dưng nhớ những ngày chênh vênh leo núi Tà Xùa quá :( Chả lẽ đăng ký thêm 1 tour nữa.

#Taxua #Mountain #Vietnam #treking

"Niềm thích thú của cậu là được bám chặt vào ô cửa sổ nhỏ, níu giữ những thứ được cậu cho là an toàn để có thể thoái mải vọng vô ra phía bên ngoài, ngắm nhìn những miền đất mộng ảo mà hằng đêm cậu đã từng mơ đến." #siemriep #travel #cambodian #childbehindthecage #freedom #angkorwat

"1 thằng ngốc như mình làm gì trong cuộc đời này nhỉ."
Mình chỉ vừa đang đọc 1 mảnh truyện nho nhỏ trong khi đang ốm sml, mất giọng và bỗng ngộ ra sự thật hiển nhiên này.
Đọc 1 quyển truyện trong 4 tiếng đồng hồ mới đến được trang thứ 38 /1157 trang thôi =)) Câu truyện cứ dắt lối mình đi ý. Bắt đầu từ câu hỏi: "Mảnh ký ức đầu tiên trên thế giới này mà bạn nhận thấy là từ năm mấy tuổi? " Và quãng ký ức không rõ ràng cứ lần lượt đổ xô tới. Rồi thông qua những mảnh truyện của nhân vật. "Đã bao giờ bạn dám xô ra đường làm những việc bạn tin là phải làm mà không ngại những con mắt rảnh rỗi của người đời soi mói và không màng đến hậu quả". "Bạn có thể tự tin thái quá vào bản thân mình về 1 lĩnh vực vì bạn tin chắc chính kiến của mình là chính xác, không cần lời khuyên của bất ký ai cả, vì bạn đã sai đủ nhiều, vì bạn đã trải qua quá nhiều dẫn đến không ai có thể lật đổ niềm tin trong bạn". Và mới gần đây nhất là tuổi 17, tuổi 17 của nàng ngày đó :) Rồi những niềm tin vô hình đã qua đặt vào mình giai đoạn gần đây.

1 đứa ngốc như mình, sao lại tồn tại 1 đứa như mình nhỉ. Làm sao để mỉm cười hạnh phúc, làm sao để tiếp tục sống trọn vẹn với kỳ vọng của bản thân lẫn người xung quanh đây.
Mình nghĩ về quá khứ, vì mình muốn phân tích những sai lầm, mình muốn tìm ra lời giải để có thể giải quyết những thăng trầm trong tương lai. Nhưng cứ ngốc như này thì biết làm sao 🤗

Ong và hoa.

Ong lấy mật, hoa rắc phấn theo cánh ong đi những chốn xa xôi để thụ phấn, gieo trồng những mầm hoa mới. Những bí mật tự nhiên nho nhỏ này lại là mắc xích vô cùng quan trọng trong cuộc sống không ngừng chuyển động xung quanh chúng ta.

Không lạ gì thay, gái lấy chồng trai lấy vợ cũng mang 1 sắc thái tương tự như vậy. Nếu nói để tuân theo tự nhiên, ong phải tuân theo bản năng và thói quen của mình, thì con người lại là loài sinh vật có suy nghĩ độc lập phi muôn loài.

Bản năng bao gồm hóc môn, trực giác, sự khát khao các nhu cầu thiết yếu của cơ thể. Thói quen thì được tạo nên bởi những gì ảnh hưởng bạn mỗi ngày thông qua các giác quan như sách vở, lời đàm tiếu, lời gia đình nói, những điều mà mọi người xung quanh bạn đã và đang thực hiện. "Bạn không có người yêu thì bạn phải cố kiếm 1 người đi" (Bản năng và thói quen được tạo dựng từ những người xung quanh luôn thúc giục bạn phải như vậy) nên bạn cũng đã nghĩ bạn phải như vậy.

Nếu như là loài ong, thì bạn cứ thấy bông hoa nào được được, có mật thì cứ vô đại đi cho chắc, 1 thời gian hết chán rồi bỏ. Mình cũng đã thấy nhiều loài người làm vậy 😏. Nhưng là loài người độc lập về lý trí (hoặc là do chính mình xảo biện để nâng cấp bản thân lên tầm vũ trụ), mình luôn sẽ chờ đợi để tìm chốn phù hợp nhất thôi. Dẫu sao vẫn phải phù hợp với tự nhiên, chỉ là chuyện của hoa và ong thôi mà.

#flower #and #bee #natureisbeautiful #travel #watpho #thailand #weseethingstheyllneversee #bestmomment #ever #go

👿👿👿 #bangkok #thailand #travel

Về bên đây, về bên đây với ta
Hỡi những cơn mây mù lạc lối
Về bên những xóm nhỏ cùng những cánh buồm
Ta với người chả mặc chút xa xôi.

#sapa #travel #vietnam #picture #photography #dailyphoto #mountain #windy #sky

Có 1 cuộc sống đâu dễ dàng tí nào :) Nhiều người bảo cuộc sống là do chính ta muốn và quyết định. Nhưng thực chất cuộc sống lại là sự đan xen của nhiều ước muốn và quyết định từ nhiều người khác nhau. Khi bạn muốn 1 thứ, cũng như bạn tham gia 1 cuộc thi, bạn sẽ tranh tài từ vòng 2048, 1024... Mong sao vũ trụ luôn đồng hành và giúp đỡ bạn thành công và đạt được ước muốn. (Tất nhiên bạn hoàn toàn có thể tranh tài nhiều lần :)) )

Nhắc đến cuộc sống, người bảo ta: "Sống phải hạnh phúc". Hạnh phúc là 1 trạng thái cảm xúc khá là phức tạp, lại có thể tiến hóa hoặc thoái lùi như pokemon :))
Một 1 vd ở 1 đứa trẻ ở bản. Bình thường nó không có gì để ăn, 1 gói mì tôm cũng có thể khiển nó hạnh phúc. Nhưng nếu nó được ăn mì tôm liên tục (đồng nghĩa với việc đã hạnh phúc nhiều lần). Nó sẽ coi việc ăn mì tôm không phải hạnh phúc của đời nó nữa, có thể là cơm rau muống chấm tương chả hạn. Ngược lại đối với 1 ông trọc phú, việc bỏ đói ông ta 3 ngày thì cơm rau muống chấm tương cũng trở thành niềm hạnh phúc của ông ta. Ta có thể ngầm hiểu: "hạnh phúc phản ánh sự dư và thiếu của ước muốn". Nếu các bạn hay thấy mình rất là negative khi đối mặt với các biến cố phía trước của cuộc đời, nói những câu thụt chí thì đó chính là cách mình áp dụng những phân tích của bản thân trên chính mình. Mình mong ít, nhưng cố gắng cực nhiều, để đạt kết quả hơn cả sự mong đợi.
How myself vận hành, làm thế nào để hạnh phúc mãi mãi trọn đời trọn kiếp :))) Nhưng cuộc sống vẫn đâu dễ dàng gì và vẫn chả buông tha cho mình. Lúc này đây mình lại mong muốn có 1 hạnh phúc vĩ đại hơn hoặc lại tổn thương thêm lần nữa :))

Có ta đi về những đám mây trời. Vì cuộc sống luôn có nét thiết tha đến dường vậy.

Ta luôn hình dung thế giới này được bao quanh bởi những điểm tận cùng. Tận cùng có thể hiểu là nơi có thể đã kết thúc và phải quay lại cho dù ao ước không muốn được kết thúc. Tận cùng ở đây có thể là đỉnh Phan Xi Păng, 1 ngõ cuối phố, 1 lớp học, 1 chuyến đi về miền ký ức hay đơn giản là 1 hành trình. Đó ví như 1 câu truyện có sự bắt đầu và phải có sự kết thúc.

Lao xao trong tiếng mưa rào, trong những cơn sương trĩu nặng, ta tự hỏi lòng ta sao cứ cố đi mãi đến sự tận cùng. Là để tận hưởng quá trình sao, là rồi vì ký ức về những quá trình sao. Hồi ức đôi khi lại là những điều đớn đau nhất. Tận cùng liệu có đáng mong chờ đến vậy? Ta không đi đến tận cùng được không. Rồi bầu trời sớm mai lại sáng thôi, lại trả lại thôn bản những nét thân thuộc như vậy.

Tại 1 thành phố lắm ánh đèn nhưng vắng bóng những ngôi sao.

Bởi ngày đó, mọi thứ vốn dĩ đơn giản lắm. Được ăn gói mì miliket, mì vị tôm đích thực với giá 1000đ là được trọn cả ngày vui. Sơn hào hải vị cũng chỉ là đây.

Ngày đó nằm ngửa trên những hàng cỏ, lắng nghe tiếng dế vọng, thật là êm đềm bình yên. Mặt nước sỗ sàng dưới tiếng táp của làn cá, lá rơi ven hồ. Rồi màn đêm buông xuống lúc nào không hay.

Ngày đó, và tôi ngắm nhìn những vì sao, là 1 bầu trời mở rộng xa thẳm lấp lánh ánh sáng. Ông sao 5 tia, 6 tia, 8 tia, ông sao tan vỡ... Đôi mắt đen lóng lánh, ngắm nhìn chiêm ngưỡng những ông sao. Giấc mộng nào đã đưa tôi qua đi qua đi.
Đây là ký ức lần đầu trốn nhà đi chơi khuya của 1 cậu bé mới chớm 4 tuổi trong cái thành phố đã không còn được như chính nó ngày nay.

Cho dù đã vài năm trôi qua, khi mình nhận ra mình vẫn là chính mình, có chung 1 nỗi sợ như vậy :)

Most Popular Instagram Hashtags