[PR] Gain and Get More Likes and Followers on Instagram.

nhatquang_ nhatquang_

1197 posts   11286 followers   12 followings

An Oscillating Stability  Mình nhận chụp ảnh dạo để kiếm tiền mua chó :))

Hà Nội, những ngày giáp Tết...
Lạnh. Người ta than rằng mấy ngày này sao mà rét mướt, nhưng ít ai nhớ lời kêu than những hôm nắng to. Tôi lang thang giữa dòng người, tấp nập, ào ạt. Những cái bóng lao đi trên con đường riêng của đời mình, không cần ai phải bảo ai, dòng đời vẫn trôi như thế, từ từ và vội vã.
Đông. Khắp các tuyến phố, người mua sắm, kẻ về quê, những con đường tắc nhiều hơn vốn dĩ. Mùi vị của một thành phố lớn nhất nhì đất nước bỗng nhiên nồng nặc hơn bao giờ hết. Đi len lỏi trong những ngõ ngách nơi phố Cổ, nhà ai đốt trầm, nhà ai hóa mã.
(...)
Tôi, như mọi năm, cứ lang thang những ngày này, ngắm nhìn Hà Nội thưa thớt dần. Con người ta đến đây, rồi lại tìm lối trở về nhà. Phố đi bộ rồi sẽ chỉ còn những người ở Hà Nội, những cây đào bên bờ hồ rồi sẽ chẳng mấy người ngắm nghía. Chớp mắt một cái, thấy như cả những âm thanh nhỏ nhất hàng ngày cũng đang dần biến mất. (...)
Tôi, dù tưởng như rảnh rỗi, thì lại vẫn rất bận bịu trên hành trình tìm kiếm đích đến của đời mình. Có lúc tưởng như đúng đường, rồi hóa ra lại sai lối, có khi tưởng như gần lắm, rồi sực tỉnh lại quá xa. Tôi mông lung giữa cái dòng người ấy, đi đâu bây giờ? Thôi cứ ngồi đây nghỉ một lúc có được không?
*********
4h sáng, chưa ngủ, con gà nhà hàng xóm lại rền rĩ. Chưa bao giờ tôi ghét nó đến thế, vậy là một ngày mới lại sắp bắt đầu.
#nhatquangstories #chuyencuaquang #winterstory #moodygrams #lonely

Anh từng kể, anh mãi không bao giờ quên được khung cảnh khi mà anh và cô ấy chia tay nhau. Gương mặt đẫm nước mắt và câu nói cuối cùng khi giọng đã lạc đi sau những tiếng khóc, "Tại sao những lần em muốn đi, anh đều giữ em lại, còn lần này em có thế nào cũng không giữ nổi anh?". Anh bảo, lúc anh khép cánh cửa ấy lần cuối cùng, cũng là lúc một giọt nước mắt anh rơi.
Rồi anh nhận ra, dường như càng ngày những mối tình của anh đều ngắn lại. Những câu chuyện dựng xây hàng năm, giờ không còn nữa. 3 năm, 2 năm, 1 năm, 6 tháng, rồi 3 tháng? Có khi nào tính bằng tuần bằng ngày? Anh không biết, nhưng anh sợ những nghĩ suy đó, thật nhiều.
Những năm 18 20 anh có thể níu giữ người mình yêu đến hi vọng cuối cùng, thì giờ anh lại trở thành kẻ muốn bỏ đi khi vết nứt đầu tiên hình thành, thay vì sửa chữa, thì là vứt bỏ. Những kiên nhẫn ngày xưa đã không còn nữa. Một người bạn anh khi nghe anh nói ra những điều này cũng hoàn toàn đồng ý. Dường như càng về sau này, người ta càng không muốn bỏ ra quá nhiều cho một câu chuyện, hay nói chính xác hơn là người ta không thể hết mình yêu một ai đó nữa. Vẫn là chân thành đấy, mà sự chân thành chẳng đầy đặn được như xưa.
Nếu có gặp một ai đó để chân thành trọn vẹn, để yêu điên cuồng say đắm mãi về sau, thì ấy là một sự may mắn. Chỉ tiếc là, vì nó là may mắn, nên nó sẽ không thể mỉm cười với tất cả chúng ta... .
.
.
.
.
.
.
.
.
#chuyencuaquang #nhatquangstories #man #portrait #vsco #35mm #analog #filmphotography #suspender #vintage #lookslikefilm

Không đầy một tháng nữa là Tết, mà đào Mộc Châu nở nhiều lắm rồi :v
#filmphotography #analog #grainisgood #cherryblossom

Cũng lâu lâu trước đây, ý tôi là tôi lại sắp kể một câu chuyện cũ cũ nào đó chợt nhớ ra, hồi ấy tôi vừa làm xong đồ án tốt nghiệp, hốc hác như cái xác khô sau một chuỗi ngày vất vả vật lộn. Dạo đấy tôi cũng chả khá giả gì, tiền kiếm không nhiều, đại loại là một khoản vừa vặn chi tiêu thôi. Nhưng hôm ấy tôi có một ít tiền, thế là kéo nàng đi ăn pizza ở Giảng Võ. Lâu lâu mới ăn uống thịnh soạn như thế, nên hai đứa vui vẻ lắm. Chả biết ngày gì, người ta tặng bóng bay cho trẻ con ở đó (thú thực tôi đã liên tưởng tới việc phổ cập bóng cười cho các bé nhi đồng). Ăn xong, nàng cứ nhìn mấy quả bóng, với bọn trẻ con chạy qua chạy lại.
-Thích bóng bay à?
-Ơ không... Em nhìn thôi-Nàng đỏ mặt ấp úng.
Lúc tới quầy thanh toán, tôi có lí nhí hỏi xin chú bơm bóng 1 quả :)) định là cho người đi cùng bất ngờ. Và đúng là bất ngờ thật. Nàng đang ngồi chờ, lơ đãng nhìn ra đường. Tôi giơ phắt quả bóng ra trước mặt.
-Này...
Chưa kịp nói tiếp thì bóng va vào cạnh bàn kính, nổ, cả quán quay lại cười, nàng cười, ông chú bơm bóng cũng cười. Tôi đứng đó với cái que giữ bóng, lớ ngớ chỉ muốn tàng hình luôn. Ông chú với theo:
-Ê chú cho quả khác này!
Dọc đường về nàng cầm quả bóng, mặt hớn hở như trẻ con. Nàng dúi vào túi tôi một tờ tiền. "Này làm cái gì đấy!"-"Em share với anh"-"Vớ vẩn nhỉ!"-"Vớ vẩn gì, cất đi, anh cũng có giàu đâu."
Nàng gọi đó là quả bóng của liêm sỉ, công nhận, vì tôi của lúc đi xin bóng, lúc bóng nổ, lúc xin lại quả khác, chắc trông chả có tí oai phong nào thật.
(...)
Ấy thế mà, chúng tôi vẫn xa nhau.
.
.
.
.
.
.
#nhatquangstories #chuyencuaquang #lovestory #memories #lovequotes #canon_photos #couple

Rảnh rỗi thì tôi hay đọc vớ vẩn trên mạng. Các bạn biết đấy, mạng mà, ti tỉ thứ hay ho đáng để tò mò. Tôi nhớ có lần đọc đâu đó một cái chủ đề là giữa Letting go, Moving on và Starting over thì cái nào dễ hơn khó hơn. Công bằng mà nói thì điều đấy tùy thuộc vào mỗi chúng ta, mỗi người một cảm nhận, thậm chí nó còn chả cố định sau mỗi lần chuyện chia tay (lại) diễn ra 😃
Kiểu như tôi thì, rất buồn cười. Dù ai là người nói kết thúc, thì tôi cũng vật vã lên xuống một thời gian. Lúc ấy là đang cố Moving On với Letting Go. Dù tôi có lao vào công việc hay gì đó ban ngày thì đêm về lại vùi mình trong bia, rượu, thuốc lá, mấy bài nhạc não nề và cả những tấm hình cũ cũ, nát bét luôn; tôi không hút cần vì với tôi cảm xúc nó mang lại hơi fake fake, lần cuối sờ tới là 2 năm trước. Nhưng rồi tôi nhận ra mình thường Moving On rồi Starting Over, với một mối tình khác, con người khác. Kiểu cảm xúc khi đó là bầu trời đang sụp đổ thì bây giờ dùng 1 ngón tay cũng nhấc được lên vậy. Và rồi lại sa vào những cảm xúc mới, vì những con người mới.
Bất chợt một ngày quá khứ đạp thẳng cửa và xông vào nhà, tôi như kẻ trần truồng chết trân không có gì che chắn, không phản ứng gì, một chút cũng không, và tự nhiên thấy cuộc đời thật tệ. Quá trình này sẽ không lâu, nhanh thôi, là dấu hiệu duy nhất để tôi chắc chắn là sau đó là lúc tôi "let it go", hoàn toàn luôn, không một chút ngoảnh lại đoái hoài gì nữa.
Vậy với tôi cái gì là khó nhất, tôi cũng chả biết thật. Kiểu như tôi ko yêu đương điên cuồng đến mức đủ để nhận ra cái gì là thông lệ ấy, chỉ là cảm giác thế thôi. Chia tay thì ai lại không buồn cơ chứ, nhỉ?
Còn các bạn thì sao? Letting Go, Moving On, Starting Over được nhiều người xem là trình tự chuẩn, các bạn nghĩ gì về điều đó?
.
.
.
.
.
.
.
.
#nhatquangstories #chuyencuaquang #winterstory #girl #portrait #vsco #canon_photos #unspokenthoughts

Khép lại một năm 2017, năm của những chuyến đi, tiêu biểu nhất, có lẽ là hành trình tìm lại bản thân mình.
Có đôi lúc tôi giật mình vì không nghĩ năm qua tôi đã đi nhiều đến thế, nhưng rồi chỉ loanh quanh miền bắc này chứ chưa xa xôi đâu. Những vùng đất mới, những người bạn và những con người xa lạ đã trở thành bao nhiêu mảnh ghép cho 365 ngày trống hoác trở nên trọn vẹn. Những trải nghiệm mới, dù có tốt có xấu, cũng làm đôi chân tôi kiên cường hơn.
2017, năm của những mất mát. Nhiều thứ lần lượt ra đi. Tiền bạc hay thời gian, chưa cạn kiệt nên còn đỡ. Tình yêu? Vẫn còn trẻ, chẳng phải lo. Không chỉ thế, tôi mất đi người thân vào đúng sinh nhật mình, thêm nữa, sau một cú sốc (vượt qua rồi nên chắc-là-không-lớn-lắm), tôi mất đi nhiều niềm tin vào con người.
Kim đồng hồ liên tục quay và tôi cũng không cho phép mình dừng lại dù cho những khoảng trống sau bao nhiêu chuyện chưa được lấp đầy. Tôi học những thứ mình thích, đi những nơi mình chưa in dấu chân, dành thêm thời gian cho gia đình và bạn bè, tập ngủ sớm, đọc nhiều sách, và bỏ hút thuốc lá (2 lần haha). Việc nhận ra những thay đổi tiêu cực ở bản thân giúp tôi học cách "roll back" lại mình trước kia, nôm na là tìm lại chính mình, tốt hơn.
2018 qua được một tuần rồi. Mong mọi chuyện ổn, cho tôi, cho các bạn, cho tất cả chúng ta. Cảm ơn vì đã luôn ở bên tôi, hi vọng sẽ đồng hành thật lâu hơn nữa!
.
.
.
.
.
#nhatquangstories #chuyencuaquang #winterstory #mocchau #vietnam #travelgram
#travelblog #welcome2018 #goodbye2017 #vsco #canon #canon_photos

Cũng lâu rồi, có lần nàng mua được một cuốn sách gì đó nói về tình yêu và cái chết trên Đinh Lễ, xem chừng thích thú lắm. Sau bữa cơm tối, nàng đọc sách bên cạnh tôi đang ôm lap làm việc. Mùa đông chẳng có gì ổn hơn là bê tất cả mọi thứ lên giường, lap để trên đùi, hơi mỏi cổ tí nhưng ấm. Nàng vừa đọc vừa ăn bỏng ngô, chốc chốc lại đút cho tôi một miếng. Hồi ấy chúng tôi đều sống đơn giản, suy nghĩ đơn giản, đại khái là nhìn đời qua lăng kính màu hồng.
Đọc chán, nàng quay sang hỏi một câu kinh điển:
-Anh có sợ chết không?
-Thế nào là chết?-Tôi trả lời, mắt vẫn không rời màn hình.
-Thì mũi ngừng thở, tim ngừng đập, linh hồn lìa khỏi thể xác...-Nàng ngập ngừng, cố đoán xem ý tôi đằng sau câu hỏi là gì.
Tôi mỉm cười, gập lap lại, ôm lấy bờ vai nàng và kéo cho hai đôi mắt nhìn thẳng vào nhau:
-Nếu chết kiểu ấy, thì anh không sợ, vì cuộc đời ai cũng chỉ sống có một lần. Kiểu chết mà anh sợ nhất, là chết ở trong lòng em. Lúc ấy, em chả còn nhớ anh là ai mất thôi.
Nàng nhoẻn miệng, hôn ghì lên má tôi mấy cái, như thể sợ ngày mai tôi biến mất.
(...)
Thoáng cái, mùa đông đã ghé thăm rồi ra đi vài lượt. Chúng tôi rời xa nhau, những nỗi sợ năm nào bỗng nhiên thành hiện thực. Có lần mấy cậu em rủ tôi đi uống vài li, tôi ngồi nghe chúng nó kể chuyện yêu đương, bỗng thấy nhớ nàng da diết.
À không, tôi nhớ thanh xuân của chúng tôi hơn.
.
.
.
.
.
.
#nhatquangstories #chuyencuaquang #winterstory #sunset #handsinframe #indies_gram #vsco #lovestory #wintertimesadness #love #life #moody

Book lịch chụp đi các bạn 🤣 mình sắp chết đói đến nơi rồi :'(

Tôi quyết định chạy Mộc Châu-Tà Xùa một ngày giữa tháng 12 lạnh lẽo. Đường lên Mộc Châu vốn rất nhẹ nhàng nhưng không may cho tôi, lại là một tối trời đầy mưa gió và sương mù, tầm nhìn có những đoạn dài vỏn vẹn không quá 5-7m, chỉ có thể dựa vào các tấm phản quang trên đường để chạy, mà có chỗ chả có cả phản quang nữa. Mưa thì ít, mà sương thì nhiều, ngấm ướt quần áo, đâm xuyên vào da thịt lạnh thấu xương. Đêm muộn tới đồi chè Mộc Châu, anh em tổ chức ăn uống, sáng hôm sau chạy vào bản Pa Phách ngắm đồi cải bạt ngàn rồi đầu giờ chiều hôm sau đâm thẳng sống khủng long Tà Xùa. Những con dốc cao tít và những con đèo gập ghềnh dài miên man cứ thế ở lại sau lưng. Chập tối, sương bọc kín Bắc Yên, đường vào Háng Đồng chưa bao giờ xa đến thế. Chúng tôi dừng ở chợ dưới thị trấn mua vịt và ngô đặng có cái ăn khi tới đích, tôi được giao xách con vịt thay người bạn đã mỏi tay. Không may túi đồ chằng sau xe bị tuột, chẳng còn cách nào khác, tay phải giữ túi vịt, tay trái vòng ra sau ôm lấy túi đồ, người xoay 45 độ suốt quãng đường hơn chục km, không thể dừng lại mà chằng vì xe tải bám sát phía sau, đường rất hẹp làm gì có chỗ đứng. Đất núi ngấm ướt thành bùn, bánh sau chiếc Kawasaki Futsal quay tròn bất lực, anh Tiến chấp nhận nhúng chân vào đống ngập ngụa đó đẩy xe lên, rồi đến lượt chiếc Duke 390 của anh Quốc quá nhiệt phụt cả tản nhiệt ra ngoài. Đoàn tôi bỗng chốc thành dẫn đường phá sương cho rất nhiều xe lạ phía sau, có lẽ ngoài những ánh đèn phá sương của xe bọn tôi, họ cũng chả có gì bám vào ngoài kinh nghiệm và may mắn nữa. Tới chỗ nghỉ, tôi nhảy xuống xe, vặn người răng rắc khi 2 cánh tay gần như tê liệt.
Cái lạnh 3 4 độ nơi đây khiến lồng ngực cũng phải run lên, đầu gối tôi đau dữ dội do cú ngã từ chuyến Mộc Châu năm trước. Đối mặt với cái chết khi đổ những đoạn đèo mà chỉ 5-10cm là người và xe theo nhau xuống vực, bỗng đâu những muộn phiền trong lòng đều tan biến, rồi khi đứng giữa đất trời bao la, tôi thấy mình nhỏ lại, những u hoài cũng theo đó mà thu hẹp dần. Đêm đó, tôi ôm con mèo trong gian bếp của người Mông, lải nhải tâm sự với nó chán chê rồi đi ngủ. Trưa hôm sau, chúng tôi trở về cuộc sống thường ngày.
Chuyến này, tôi mang u buồn đổ cả xuống vực trời!

Tôi không am hiểu về hoa lắm, nói đúng hơn là chả biết gì ngoài cái tên, mà cũng biết ít chứ không biết nhiều. Nhưng tôi thích hoa cosmo, nhìn nó mỏng manh và nhẹ nhàng, màu sắc cũng tươi tắn mà không quá rực rỡ, nói chung là êm đềm và bình dị. Khác với con người tôi, nhiều thăng trầm và đôi lúc tưởng như một tấn bi kịch đang diễn ra.
Nàng đơn giản, xinh gái bình thường, điệu bình thường, học vấn bình thường, độ tinh tế cũng bình thường... Ngây thơ và cả ngây ngô luôn, đến kì lạ. Có lần hai đứa ngồi chờ nhân viên bê trà sữa ra, nàng hỏi:"Nhìn mặt em có giống con ngơ không anh?"-"Không, em chính là con ngơ đấy!". Nàng bĩu môi xuỳ xuỳ tiu nghỉu, tôi cười xoà.
Chúng tôi đều là những đứa thích đi mua sách. Nàng thích đọc sách, đọc nhanh và nhiều hơn cả tôi. Tôi đọc không quá nhiều, chậm chạp và từ từ. Đôi lúc tôi nhập tâm vào nhân vật trong truyện và cảm giác như đang sống cuộc đời họ trong đời mình. Tôi không biết nàng có thế không, nhưng kể có thế thì nàng cũng chưa đủ trải nghiệm mà hiểu hết. Năm ấy nàng rất trẻ, mới 18.
Tôi có rất nhiều sách, có những cuốn tôi đọc một vài trang, thấy không hợp, lại bỏ lên giá. Những cuốn sách nằm im lặng đợi chờ, chờ đến khi bụi phủ đầy, chờ hết mùa đông này qua mùa đông khác, im lặng nhìn tôi chơi vơi lạc lối khi đi qua những cuộc tình. Rồi một ngày nào đó tôi lại mở ra đọc, xuýt xoa bảo sao mình không đọc nó sớm hơn, sách hay thế cơ mà.
Thực ra nội dung sách vẫn thế, vấn đề nằm ở thời điểm. Sau bao nhiêu chuyện đi qua, tôi đọc nó đúng lúc, nên lại nghĩ nó thành tuyệt tác trong lòng mình.
Tôi với nàng, gặp nhau cũng không đúng thời điểm, và tôi luôn ước giá chúng tôi gặp nhau vào một mùa đông nào đó về sau này...
.
.
.
.
.
#chuyencuaquang #nhatquangstories #winterstories #chuyencuamuadong #lovestory #cosmo #sunset #flower #canon #vsco #lovequotes #love #sad #moody #wintertimesadness #memory

Có lần anh đi ăn bún đậu với bạn. Lúc người ta bưng ra, anh quay góc có phần dưa chuột về phía mình. Thực ra không phải anh thích ăn thứ đó đến thế, chỉ là vì anh nhớ có lần cô kể về chuyện mình bị dị ứng ngứa hết người dù chỉ là một mẩu nhỏ. Chia tay, có những thói quen theo anh đến tận sau này.
Con người anh vốn đặt chữ tình lên rất cao, thành ra tình nào cũng là tình đầu, chia tay vài bận vẫn như chia tay năm 18. Chỉ là dưới áp lực từ cuộc sống, anh học cách ém nỗi buồn lại. Anh vẫn phải đi làm kiếm tiền, vẫn cố học thêm những thứ mới, thi thoảng rảnh lại giao lưu anh em chén trà chén rượu. Không có cô, cuộc sống dù rất nhạt, vẫn buộc phải muôn màu.
Nhưng con người ta dù mạnh mẽ đến mấy, rốt cuộc vẫn gục ngã trước lòng mình. Có những hôm anh dắt xe ra khỏi nhà lúc 12h đêm, đến trước con ngõ nhỏ nhà cô, lặng lẽ châm một điếu thuốc, rồi về. Anh sợ đến sớm hơn lại gặp mẹ cô tối tối hay dắt con chó con đi dạo. Hoặc cũng dăm ba bận, anh chẳng đi đâu, chỉ ở nhà mở lên vài mẩu call recordings anh ghi lại lúc hai người nói chuyện qua điện thoại, trong đó có một bản thu lúc hơn 3h sáng, trong một ngày cực kì nhiều mệt mỏi và phiền muộn, anh đã gọi và nói:"Em hát cho anh nghe đi!"...
(...)
Những kỉ niệm giữa hai người, những mẩu chuyện nhỏ thành hành trang anh luôn mang theo khắp các con đường Hà Nội. Có những lúc đang vui nghĩ đến hoá buồn, cả những khi đang buồn nhớ ra lại vui, dù thế nào, cũng là một phần tuổi trẻ anh trân trọng.
*Mùa hoa cosmo, năm cùng tháng tận, hai người cũng chia tay!
.
.
.
.
.
#cosmo #flower #nhatquangstories #chuyencuaquang #hanoi #memories #winter #wintertimesadness #winterstories #chuyencuamuadong #lovequotes #vsco #love #life

Một ngày cuối năm, lạnh lẽo và mưa bay lất phất.
Anh ngủ dậy thật muộn, lúc ấy giữa trưa và bầu trời tuy ảm đạm nhưng đã sáng rõ. Mà những cơn ngủ kiểu này luôn khiến người ta rấ mệt mỏi, thế là anh đi pha cà phê. Trời thì rét, anh nhìn những viên đá trong cốc, chúng tan một cách chậm rãi lề mề như chính những nghĩ suy chất chứa trong lòng anh mãi chẳng thể qua đi.
Anh nhớ cô da diết.
Họ quen nhau vào mùa đông trước, cô vì thích những bức ảnh của anh mà thích luôn cả anh. Một ngày nọ thấy anh kêu ca chuyện bị ho, cô lật đật mang chanh đào mật ong cùng thuốc sang tận nhà. Họ quen nhau như thế, rồi tình cảm lớn dần sau những buổi hẹn hò. Cô trẻ con, ngây thơ đến kì lạ, dù đôi lúc làm anh phát bực, nhưng lại chưa bao giờ con người nóng tính ấy nổi cáu hay quát mắng cô lấy một lần. Bên cô, anh thấy mình như trẻ lại, những vết thương lòng trước đây dần khép miệng và ngủ ngoan.
(...)
Vậy mà rồi hai người cũng xa nhau, sau bao nhiêu vất vả. Có những lúc anh trầm ngâm hút thuốc một mình, nghĩ lại việc mình vô tình để tuột mất cô trong một chớp mắt, bao nhiêu dữ dội ngủ quên bỗng đâu cùng lũ lượt thức giấc cả.
"Chúng ta, sau cùng, vẫn chung bầu trời nhưng đã ngăn đôi thế giới".
*Anh mong phía bên em luôn là trời xanh nắng ráo.
.
.
.
.
.
#bluesky #cloudy #vsco #nhatquangstories #chuyencuaquang #quote #sadness #winterstory #wintertimesadness #blues #moody

Bỗng chợt nhớ Hội An
Những buổi sớm thư nhàn
Cà phê rồi dạo phố
Nghe lòng vui miên man
(...)
Hội An đẹp, bình yên mà cứ buồn buồn. Dạo này có nhiều đêm mình đi loanh quanh khu ngõ gần nhà, nhìn đèn đường vàng vọt và những cái loa nằm im lìm, bỗng nghe đâu như thấy tiếng nhạc réo rắt, mùi hương trầm ngào ngạt và vị ngọt thanh của trà tắc mua chỗ đường Trần Phú. Đợt ghé phố Hội mấy ngày cũng hay lang thang như thế, xuyên cả vào những ngõ bé xíu; thấy nhà ai mở hé khung cửa số tin hin và bên trong có ai độc tấu guitar Tuổi đá buồn.
(...)
Hội An buồn nhưng yên bình, Hà Nội vừa buồn vừa chẳng bình yên.
#hoian #vietnam #nhatquangstories #chuyencuaquang #film #vsco #bluesky #moody #deep #wintertimesadness

Một lần cô tiện đường ghé lại Tranquil, thấy dáng người quen quen ngoài ban công đang trầm ngâm hút thuốc.
"Hút ít thôi không lại ung thư đấy".
Anh ngẩng lên, không giấu nổi sự ngỡ ngàng chốc lát, rồi bật cười:"Đúng chỉ có em là thương anh nhất!".
"Đúng chỉ có em là thương anh nhất", một câu nói cửa miệng của ngày nào đó năm xưa, nay cất lên tự nhiên và rành rọt như đã từng. Lần cuối họ ngồi ở quán này, nơi cái sopha, được 1 người chụp cho tấm ảnh lúc cả hai đều không biết, rồi sau đó gửi tặng. Anh in ra, cất vào cuốn sổ mang tên là kỉ niệm.
Vài năm trước, lúc ấy cả hai còn rất trẻ, họ gặp nhau, đi cùng một đoạn đường ngắn ngắn. Rồi anh không ổn khi chìm đắm không thoát nổi vũng lầy của những người trẻ. Anh đi, cô không giữ, và cũng không giữ được.
(...)
Anh bỏ vào Sài Gòn hơn 2 năm, rồi nhớ Hồ Tây, nhớ Phan Đình Phùng,...mà quay lại. Bỗng dưng gặp lại nhau ở đây, cũng là chuyện bất ngờ. Anh quay sang, cô đang ngước nhìn bầu trời xanh trong veo và sâu thẳm như màu mắt. Họ hỏi han nhau dăm ba câu, rồi ra về.
Vài tháng sau, cô gửi thiệp mời, anh mở ra xem, gập lại vuốt phẳng phiu rồi kẹp vào sau tấm ảnh nằm im lìm trong quyển sổ.
(...)
Và sau đó cứ chiều thứ 7 hàng tuần, nếu không bận anh lại lên cái quán đấy, vẫn chỗ ngồi đấy, vẫn Earl Grey nóng kèm sữa đặc, và thi thoảng, 1 bao Captain dở dang. Anh chẳng chờ ai nữa, anh chỉ chờ cho kí ức trong mình ngủ quên.
Hoặc có thể nó sẽ thức mãi...
.
.
.
#winterstory #chuyencuaquang #nhatquangstories #wintertimesadness #lovestory #memories #inmemory #love #lost #emotions #moody #blog

Có lần anh quay lại quán trà sữa ngày xưa một mình, tần ngần mãi không dám vào, nhân viên thấy khách quen cũ lại chạy ra hỏi: "Anh dùng ở đây hay mang về?"-"À mình đứng chờ bạn tí thôi...". Anh quay xe, đi không biết bao nhiêu vòng Phố Huế-Bà Triệu, mãi sau mới quyết định vào mua một cốc oolong kem sữa vẫn uống ngày nào. Treo cốc trà lên xe, anh chạy tới hồ Tây, rồi dừng ở chỗ ngày xưa anh với cô hay ngồi, mở nắp cốc trà sữa, uống một ngụm, rồi dốc cả xuống hồ.
"Anh không còn thích thứ này nổi nữa".
Đoạn ngồi phịch xuống, rút trong túi mấy lon bia, bật ra vừa uống vừa hút thuốc. Trà sữa thì ngọt, đầu lọc điếu Captain cũng ngọt, mà chẳng át nổi men bia đắt nghét cổ họng. Anh mở mấy cái video ngày trước ra xem. Rồi tự nhiên bật khóc.
(...)
Dọc đường về, những điếu thuốc cháy vội vàng trong cơn gió không đủ sưởi ấm tâm hồn nguội lạnh của anh. Thành phố này kể từ khi cô ra đi như chìm trong giá rét, hay như anh luôn cảm thấy cổ mình không bao giờ đủ ấm, chẳng phải vì không có khăn, chỉ là từ lâu thiếu vắng một vòng tay dường như là đã mất...
#winterstory #storytelling #memories #love #moody #wintertimesadness #hug #handsinframe #love #lost #chuyencuaquang #blog

Trời đã sang đông, gió mùa về thổi bay bầu trời xanh vời vợi, mang theo những trận rét run người. Thánh đường St. Joseph vắng vẻ và tĩnh mịch, vạt nắng nhẹ xuyên qua những ô kính màu không đủ xua tan mảng tối đen xanh lạnh lẽo đang phủ kín không gian nơi đây.
Chuyện của mùa đông, chuyện của những nỗi cô đơn...🎶🎵 Tôi biên lại một câu hát cho hợp tâm trạng mình. Mà tôi thì hay chế nhạc lắm, bất kể bài gì, chỉ cần tôi thích, là nó sẽ được thay một lớp lời mới, bậy bạ nhố nhăng hay gì đó, vừa đi vừa hát để cho cô gái ngồi sau vừa bịt tai vừa nói cái gì đó cho tôi thôi không phá bài hát của người ta nữa. Mà mùa lạnh này rồi thì, kể ra cũng cô đơn hơn thật đấy, chắc vì thế nên bọn bạn tôi cứ trêu nhau, "có gì để sang năm hãy chia tay".
Giá buốt xuyên qua lớp quần áo dày, dù tôi đã cố ăn mặc như một con gấu. Sáng cuối tuần, chạy loanh quanh một mình trong thành phố này tìm quán cafe để ngồi bỗng chốc trở nên khó khăn. Cộng thì tôi không thực sự thích, mấy quán hay ngồi trên phố cổ nay lại cấm đường, ngồi "de kofi haus" rõ ràng chả vui tí nào. Thế là tôi dừng xe ở hàng nước ven đường, đỡ cốc trà nóng nghi ngút khói bằng cả hai tay, cảm giác như từng mạch máu vốn đã bị co lại vì lạnh bỗng chốc nở ra lục bục trong lòng bàn tay mình. Túi có bao thuốc dở, hôm trước tự nhiên thèm Esse (hay dùng ké Fanh, vì mình thường chỉ mua Captain black), thế là vay bạn đi cùng mấy chục nghìn. Bật lửa loạch xoạch, khói thuốc của tôi và những người ngồi cùng chưa kịp vẩn vơ đã bị gió thổi bay mất..
Đợt này tôi hút thuốc trở lại, chính tôi cũng bất ngờ, bởi tôi đã không mua 1 bao nào gần 1 năm rồi. Hôm đó bí bách quá, không biết làm thế nào cả. "Cho em bao Captain. Vẫn 35k à, thôi cho 2 bao đi-Lên 40 rồi zai ơi-Cũng được!". Đường về tôi đi qua Xã Đàn, rồi chợt nhận ra không nhớ từ bao giờ mình lại có thói quen liếc nhìn tất cả đám màn hình đồ sộ của các quán Karaoke trên con phố này xem hôm nay họ bật snsd, suju hay exo gì đó. Dựng chân chống giữa, tôi ngồi như một chú xe ôm ở con ngõ nhỏ quen thuộc, tần ngần xé vỏ bao rồi châm lửa. "Hôm nay không có lớp học thêm, hôm nay không ai ngồi ghế đá, hôm nay không ai dắt chó đi dạo..."
(...)
Tôi dụi thuốc, trả tiền cốc trà, và về nhà.
#25nov2017

Nước hồ Tây vơi lại đầy, bầu trời xám xịt lại trong xanh, chỉ có em và anh, chia tay chẳng thể nào quay lại.
#westlake #hanoi #winterstory #winter #blue #moody #quote #vietquotes

Ảnh nền này là hồ Tây sáng nay, một ngày sương mù và mình kéo thành màu xanh. Nếu bạn nào để ý thì info mình đã chuyển từ Camera/Photo sang Personal Blog rồi. Mình vẫn có thể nhận các lịch chụp, chỉ là từ nay insta này sẽ mang dấu ấn cá nhân của mình rõ rệt hơn. Mình sẽ đôi khi post cả những thứ thuộc về cuộc sống cá nhân của mình, bởi mình cũng chỉ là một người bình/tầm thường, và luôn muốn có thêm những người bạn mới 😁
Đợt này Hà Nội thời tiết cứ buồn cười, hôm qua nắng, hôm nay mưa, ngày mai lại sương mù ngập trời, có lẽ vì thế mà tâm trạng mình cũng thất thường theo. Tuy không đến mức sáng nắng chiều mưa trưa nồm ẩm ướt nhưng mình lại hay nghĩ đến nhiều chuyện thực-sự-không-cần-thiết, và buồn một mình; tất nhiên rồi, còn mấy mình được nữa *cười*. Và khi mà gần như cả cái đất thổ-đu đã đi qua dịch sốt xuất huyết thì mình lại vào viện chỉ vì một con muỗi ất ơ nào ở đâu đâu đó, hơn một tuần mới khỏi. Nhưng một tuần nằm viện ngẫm lại dù chán nhưng thực sự rất yên bình. Ăn ngủ định kì, môi trường yên tĩnh, để rồi ra viện mình thực sự cảm thấy đau tai với còi xe...
Trở lại với nỗi buồn vì những điều đã cũ, có lẽ mình lưu giữ nhiều thứ thuộc về ngày xưa quá. Chuyện mình, chuyện người, mình đôi lúc buồn thay cả nỗi buồn cho người khác. JadeL bảo:"Anh nhớ được nhiều thứ nhỉ."; chuyện hôm qua mình có thể quên nhưng nhiều chuyện của 10 15 20 năm trước mãi mãi hằn sâu chưa một lần phai nhạt. Và đôi lúc, cảm thấy cuộc sống bí bách quá, vì có những câu chuyện không vui, sau bao tháng ngày say ngủ trong tiềm thức, đột nhiên quay lại gõ cửa mình... Thời gian dù mạnh mẽ đến mấy, thì cũng chỉ đủ sức kéo người này người nọ, thứ này thứ kia ra khỏi cuộc đời mình, chứ thực sự không đáng sợ bằng kí ức...
11/11/2017.
*Stick with you/Stickwitu là tên 1 bài hát đã cũ của The Pussycat Dolls, mỗi lần nhìn thấy nó mình chả bao giờ nhớ về người nào từng "stick" với mình, thay vào đó, toàn nhớ đến những câu chuyện đeo bám bấy lâu nay.
#westlake #hanoi #foggyday #diary #mydailywriting #stickwithyou #stickwitu #typography #calligraphy #keepwriting #handlettering

Mùa đông năm 2017, bên chén rượu nhạt và mấy điếu thuốc tàn, tôi nhớ bạn mình quay quắt. Bạn tôi, một người anh, hơn tôi 5 tuổi, nhưng đã quen với sự mất dạy ngáo ngơ của tôi nên anh em toàn xưng mày tao cho thân thiện. Bạn tôi, có một câu chuyện tình yêu trải dài cả chục năm trời. Đáng tiếc, nó buồn và bế tắc đến cùng cực.
Một ngày cuối mùa đông trước, chúng tôi ngồi cùng nhau ở Xoan, bạn lipton, tôi lipton và hút thuốc. Bạn bảo, "đừng hút nữa, hãy như tao, buồn thì làm lít riệu, rồi ngủ". Hồi còn sinh viên, người yêu đi Mĩ định cư, bạn nói chia tay trước, rồi rơi vào vùng trũng của tâm trạng. "Lúc đấy tao chả có gì, nhà nó thì như thế, tao biết nếu tao chờ đợi thì nó sẽ quay về, nhưng tao không muốn làm nó khổ", nụ cười chua chát giấu đằng sau cốc lipton nhạt nhẽo vừa cầm lên. "Cho đến giờ tao vẫn để hình lap là nó, chắc chả yêu nó nữa đâu, nhưng thi thoảng tao lại nhớ, mà nhớ tao lại buồn, buồn tao lại say, rồi ngủ". Rồi sau chia tay nó lao vào học như một thằng điên, để rồi ra trường cày cuốc cho tới khi lương tháng 7 chữ số 0, nó vẫn cứ như thế, vẫn buồn và say vì cô gái của gần chục năm trước. Có lần nó nhắn tôi, hỏi mượn 1 triệu đi khám dạ dày vì lương đổ cả vào cái nhà ở quê cho bố mẹ, "mày uống ít thôi, không lại bán nhà chữa ung thư", nó cười rồi đi.
Và nó đi thật, khi nghe tin người xưa trở về, và nó tới một mỏ Bitcoin ở Trung Quốc làm việc, ấy là thông tin cuối cùng nó nhắn cho tôi hồi tháng 7, còn nó đi cách đấy mấy tháng. "Tao không muốn gặp lại nó nữa". Lúc mới đi, nó hẹn tháng sau về anh em say một bữa, rồi nó khất hẹn tới đầu thu...
Thu qua, đông tới, bạn tôi vẫn không về, tôi chẳng có gì ngoài cái nick FB thi thoảng online nhưng tin nhắn gửi cho nó chỉ sent mà chẳng delivered...
Bạn ơi, bao nhiêu năm rồi, buồn nhiều như thế, mà không buông được à?...
...
#winterscoming #winterdiary #formyfriend #poem #quote #vietquote #myphoto #myquote #sunset #sadness #sadquotes

Tôi từng xem 500 days of summer một mùa đông, ngồi cả đêm trên ghế đá hồ Gươm. Có thể nói đấy mãi là một trong những bộ phim hay nhất về tuổi trẻ mà tôi từng xem. Còn nhớ lúc trước xem, tôi chửi, bạn tôi nữa, ai cũng chửi Summer, "you're a fucking bitch"...
Vài năm sau, khi đã trải qua vài mối tình, đương nhiên, không trọn vẹn, cộng với việc chứng kiến cách bạn tôi và những người xung quanh yêu nhau, tôi mới nhận ra bộ phim ấy thật đến thế nào. Ấy là hiện thực xã hội, và có lẽ nó sẽ đúng trong mọi thời điểm khi mà cuộc sống vẫn còn tiếp diễn. Con gái, dù thế nào, cũng có tuổi trẻ, và chẳng muốn đánh đổi những điều ấy với một thằng bấp bênh như Tom. Còn mọi thằng con trai lớn lên để trưởng thành cũng đều đi qua giai đoạn tồi tệ đấy, luôn cảm thấy mình "loser", rồi thậm chí là nhìn "tập thể người yêu cũ" lần-lượt-lấy-chồng, như tôi *cười*. Tuổi trẻ là thế, phải đánnh đổi rất rất nhiều điều, cho đến khi Tom thoát khỏi vũng lầy của tuổi trẻ và không còn là cậu trai mới lớn học cách trưởng thành, thì Summer đã tìm thấy người đàn ông khác của đời mình. Hiện thực phũ phàng là vậy, có thể đúng người, nhưng sai thời điểm. Chúng ta gặp nhau, rồi lại lướt qua nhau, dù là 500, 1000, hay bao nhiêu ngày, rồi vẫn buộc phải lướt qua nhau.
Tự nhiên trong đầu tôi vang lên bài hát "Maybe I love you" và câu "You make me dance like a fool" trong 1 soundtrack khác của phim mà tôi không còn nhớ rõ tên bài nữa. Đôi lúc tôi cũng buồn, vì phải chờ đến khi tuổi trẻ điên rồ qua đi, thì mọi thứ mới dần đi vào quỹ đạo, chỉ là lúc ấy chúng ta mất dần, thậm chí mất hết, sự lãng mạn, liều lĩnh, và sự nồng nhiệt rồi còn đâu?
*"So, are you okay? - I will be. Eventually." (thoại trong phim).
"Có thể một ngày nào đó chúng ta sẽ gặp lại nhau, nhưng không phải bây giờ, khi anh thì bấp bênh và em thì quá trẻ". (Một ghi chép nào đó trong cuốn sổ dày cộp của tôi).
#hanoi #autumn #500daysofsummer #soyoung #blog #mypersonalblog #nhatquang_ #sunny #sunlight

Sẽ đến một ngày, Hà Nội vụt trở lạnh sau những ngày nắng hanh hao. Mùa đông ập đến cùng gió lạnh và những cơn mưa đêm bất chợt mà phũ phàng. Mùa thu đi qua, hàng cây trên Hoàng Diệu hay Phan Đình Phùng trút bỏ lớp áo, trở nên trần trụi và khẳng khiu.
Sẽ đến một ngày, đi qua phố cũ đảo mắt tìm quán quen ngày nào giờ đã không còn nữa, người cũ ra đi, đường xưa ở lại. Người ta thôi không nghe đi nghe lại mấy bản nhạc của The Beatles, thôi không xem 500 days of summer, thôi không tìm đến những câu chuyện xưa cũ.
Sẽ đến một ngày, ai đấy thoát khỏi nỗi buồn khổng lồ đã nhận chìm họ mỗi ngày, thôi nghĩ về chuyện treo cổ mỗi khi cảm thấy cuộc đời tràn lan những bất hạnh, thôi lang thang suốt một ngày dài theo những hành trình không có đích đến.
...
Sẽ đến một ngày, chúng ta quên nhau!
#girl #portrait #lifeisgoingon #daybyday #sadness

Tình yêu, rồi sẽ có khi vụt biến thành một con rắn độc vô hình, đến và đi cùng những vết cắn không thể chữa lành...

Dù chưa tới mùa đông mà trời bỗng dưng chuyển lạnh một chiều thu tháng mười. Khi mới biết nhau, đôi mắt cô ấy chứa đựng những cơn mưa đêm dài triền miên, còn tôi mang trong mình muôn ngàn mảnh vỡ ra từ một trái tim sau bao tổn thương đằng đẵng. Chúng tôi ngồi với nhau hàng giờ liền ở Nhà Sàn, ngắm mưa rơi lách tách nơi mái hiên, hay nhìn ngắm bọn mèo nhảy nhót những ngày có nắng. Dạo ấy Nhà Sàn khá vắng, người ta thường bật những bài hát nghe như thu âm từ mấy thập kỉ trước trong cái không gian đầy bụi bặm này. Chán ngồi cafe thì lại rủ nhau lên cầu Long Biên hóng gió. Những bắp ngô nướng khô như củi, nóng hổi, cô ấy nhìn tôi nhai trệu trạo và cười, tiếng cười của kẻ vừa được gió hong khô hai gò má. Tôi châm lửa, hút một hơi thật dài rồi phì phèo nhả khói, cố tưởng tượng rằng mình thật giống với cái đầu xe lửa bên Tây họ đi. Tiếng cười, mùi thuốc, quyện vào nhau yên bình đến lạ. Ấy là khi nỗi buồn hóa vào thinh không...
Thậm chí sau này khi Nhà Sàn sang nhượng lại, và chúng tôi không còn cơ hội nào để lên cầu Long Biên cùng nhau nữa, có đôi lúc tôi vẫn như vụt xuất hiện giữa cái không gian nào đó tràn ngập những tiếng cười giòn và mùi Captain thơm thơm, để rồi khi cái kí ức dài ngoằng ấy chỉ có thời gian bằng một cái chớp mắt, thực tại ào ào trút xuống như thác đổ, nhấn chìm tôi và mọi thứ xung quanh mình.
(...)
#hanoi #throughthelens #you #girl #handsinframe #lens #nikon #nostalgia #directsunlight

Nghe nói mai mưa lạnh à các bạn? Ra đường mặc ấm và né mưa nhé!
#sundayvibes #photocollage #picsart #vsco #portrait #girl #indies_gram

Most Popular Instagram Hashtags