nguyenydatkim nguyenydatkim

48 posts   57 followers   55 followings

nguyễn ý đạt kim  "lúc em ra chào đời, mẹ cho một trái tim để yêu"

Chụp một chiếc ảnh kỷ niệm ngày đến được Vạn Hạnh mall.

Tóc dài hư xơ lắm rồi nên phải đi cắt. Cắt tóc cũng vì mê tín mong nắng mai trời đẹp ùa đến bên đời chứ 3 tuần qua chỉ toàn là đi trong mưa giông gió bão giật cấp 10 cấp 11 thân xác rệu rã gần tan biến luôn rồi haiza...

Có mấy ngày đến cười còn không nổi chứ đừng nói gì đến chuyện cười rạng rỡ như này.

Gâu gâu mua mỳ ngon cho tui.

Có mấy ngày nhoè nhoẹt, mông lung đủ thứ chuyện trên đời, chỉ muốn cuộn mình lẩn trốn con người, lẩn trốn thế gian đầy những điều kì cục khó chịu. May mà còn có bàn tay sần sùi xấu xí này níu lại dỗ dành, chăm lo đời sống tinh thần ổn định. Thí dụ như việc đã 1:15am nhưng đôi bàn tay xấu xí ấy vẫn còn ngồi cọc cạch gõ bài PR giúp mình chỉ vì bài PR mình được nhận từ freelancer quá sức hời hợt thiếu trách nhiệm không biết sửa sao cho phải mà không sửa thì không được khách duyệt và đã trễ thời gian air và mình thì không còn thời gian để ngồi tìm hiểu rồi viết rồi bla bla bla bla... Note để sau này còn đếm lại xem bàn tay xấu xí này đã vì mình làm bao nhiêu chuyện khiến mình cảm động cảm kích haiza.

Điệu đà một xút

Có mấy buổi sáng cuối tuần thức dậy, rõ là trời đẹp đủ để hồn thẩn thờ ngẩn ngơ một lúc, ấy vậy mà trong lòng lại nhàu nhĩ, cũ mèm như chiếc áo bị lãng quên trong góc tủ. Rồi cứ ủ ê như vậy mà chậm rãi ngồi dậy, bước ra khỏi giường, bắt đầu làm mấy công việc quen thuộc.
Ngày lại trôi vèo qua kẽ bàn tay, đến cuối ngày nhất định sẽ giật mình thảng thốt "Mình đã làm gì với cuối tuần của mình thế này?". Rồi cũng sẽ lại không có câu trả lời, rồi lại kéo mền đắp lên đến tận cằm, rồi ngủ. Rồi mai là thứ 2.

Mình, ghét những ngày như thế. Ấy vậy mà nó vẫn đang diễn ra, trong cuộc sống của mình.

Một chiếc ảnh mùa hè rạng rỡ

Huyền cho xem hình quần áo đẹp mà Huyền thích

...làm một chiếc trà sữa không? 🚺🚺🚺

biết em thích #ginkgo
anh đã dốc sức lùng sục khắp nơi...

Ảnh này Huyền chụp cho ở Hàm Thuận Nam, vào một buổi chiều nào đó không nhớ rõ của năm hai không mười sáu. Hồi này còn để tóc bob ngắn, uốn gợn sóng nhẹ nhàng, mái lưa thưa, nhuộm cam ánh đồng cũng trendy lắm. Huyền nói chỗ này là đập thuỷ điện, về lẹ để Huyền đưa đi ngắm hoàng hôn. Giữa bốn bề lặng thinh, đâu đó vọng lại vài tiếng chòng ghẹo của người đi đường, hai đứa cứ vậy ngồi thẫn thờ nhìn khung cảnh mặt trời khuất dần sau núi, thỉnh thoảng quay sang cảm thán cùng nhau "đẹp quá". Cảm giác yên bình, nhẹ nhàng trong lòng khi đó đến giờ vẫn không tìm lại được. Hai đứa ngồi mãi đến khi nắng tắt hẳn rồi mới lục đục đứng dậy đi về. Nhớ đâu dạo đó đứa nào cũng có trong lòng hơn một chuyện để suy tư.

Hồi này vốn đã không còn trẻ (trâu), vậy mà không biết sợ gì cả. Chỉ còn một triệu đồng trong túi cũng đủ can đảm leo lên xe đi đến một nơi xa xa thành phố để mua bình yên, mua tự do. Hoặc chỉ có năm trăm ngàn mỗi đứa thì gom góp lại, tính toán tằn tiện một chút cũng dắt díu được nhau lên Đà Lạt hít hít không khí lạnh cho thoả. Nghĩ lại thì cũng may mà hồi đó có Huyền. Mà cũng nhờ hồi đó không biết "sợ" là gì.
Bây giờ có nhiều tiền hơn một chút rồi, nhưng lại không dám làm gì cả, sợ nhiều thứ quá. Cứ nhìn trước ngó sau, rồi đành chặc lưỡi "thôi để khi khác"...
Mình không muốn giải thích cho những nỗi sợ hay sự thay đổi này là cái giá của sự trưởng thành, nên mình sẽ cố gắng sắp xếp gọn ghẽ hơn nữa cuộc đời của mình, để có nhiều hơn nữa thời gian yêu đời yêu người. Mấy hôm trằn trọc không ngủ được như thế này, cuối cùng cũng chỉ càng củng cố hơn những giá trị sống mà mình theo đuổi. Mình biết là, dù thế nào đi nữa, cũng phải là một người trưởng thành có tâm hồn. Nhất định.

Tout va s'arranger!
Sài Gòn. 4:47am. 080518

Most Popular Instagram Hashtags