mahamzngu mahamzngu

21 posts   185 followers   334 followings

Ma Hámz Ngủ 

.
Không phải lời nói dối nào cũng đều xấu.
Có những lời nói dối mang lại niềm tin và hi vọng cho người khác.
Khi người ta nghĩ cho mình trước tiên thì lí trí sẽ thốt ra những lời nói dối đầu môi.
Còn khi trái tim bạn gạt bỏ đi cái vị kỉ thì nó cũng khiến bạn nói dối. Nhưng là những lời nói dối bắt nguồn từ yêu thương chứ không phải những lời nói dối lạnh lùng.
Bạn có 1 bộ óc để nghĩ, 1 trái tim để yêu và cái lưỡi để nói.
Sự thật và dối trá cách nhau cũng chỉ là 1 giới hạn mong manh.
Hãy để trái tim bạn gõ lên những nhịp đập của tình yêu, của tình người. Dù bằng sự thật hay dối trá.
Vì đó, nếu là dối trá thì cũng là sự dối trá đáng yêu.

A chẳng giải thích nhiều
Chỉ mong e vui vẻ
Chỉ mong em bình yên
Chỉ mong e hạnh phúc
Với điều e lựa chọn
..
Mọi thứ trước và giờ
Không bao giờ giống nhau
Vốn dĩ cuộc đời này
Đã sắp đặt tất cả
Đừng cố gắng ngược chiều
..
Và điều mong e nhớ
Đừng quên a đấy nhé
Quên một kẻ dại khờ
Đòi mua nỗi buồn bé
Nằm trong tim của gió
..
Gió hay thổi vu vơ
Thổi nỗi buồn tan biến
Hoà nguyện vào làn gió.
Muốn biết gió buồn gì?
Phải dùng tim cảm nhận.

Phiên chợ đêm lại mở
Em bày gian hàng nhỏ
Ánh sáng vàng mập mờ
A đi qua đứng ngó:
"Bán gì a mua cho?"
..
..
E mỉm cười rồi bảo:
"Bán những thứ vu vơ"
A cười trừ, thờ ơ
Nhìn, e cười thật lâu
Thấy u sầu đáy mắt.
..
A cười chợt khẽ bảo:
"Mua nỗi buồn của e
E có muốn bán không?
Những thứ e nặng lòng?
Làm tâm hồn e đau?"
..
..
E lặng im nhìn a
Gian hàng bỗng lạnh tanh
Những điều e che đậy
Ở sâu tận đáy lòng
Bỗng nhiên muốn dậy sóng.
..
Trái tim lạnh bỗng nóng
Những hồi ức đau thương
Những tổn thương ngày cũ
Bỗng dưng dần mờ nhạt.
Hồi lâu, e khẽ đáp:
..
"Nỗi buồn e đắt lắm
A nhắm mua nổi không?
Những thứ e bận lòng
Toàn là thứ vô vị
Những nỗi buồn không tên"
..
A mua để làm chi
Nghiên cứu có đc gì?
Nỗi buồn đó với a
Chắc là rất đơn giản?
Nhưng cứ theo e hoài
..
..
A nhìn trời đêm đáp:
"Nỗi buồn đổi nụ cười
Tặng thêm 1 niềm vui
Khuyến mãi 1 hạnh phúc
Như thế đủ mua chưa?"
..
E quay đầu nhìn quanh
Buồn cười mà đáp trả:
"Như vậy lời lắm a"
"Nhưng giờ e chưa buồn
Chắc thấy a chuồn mất
..
Khi nào nỗi buồn tới
E sẽ gọi a đến!!"
"Mà a này, cuối tuần
Mình gặp nhau được hông?
E có điều muốn hỏi?
..
Về chút bận lòng nhỏ
A trả lời e nhé?
Nếu e cảm thấy thích
E sẽ không đắn đo
Và a sẽ đc hỏi"
..
..
A cúi xuống nhìn em
Gương mặt nhỏ lấm lem
Miệng cười, lòng tan nát
Chất chứa nỗi buồn nhỏ
E đắn đo điều gì?
..
Nỗi buồn e tuy nhỏ
Nhưng sức tàn phá lớn
Nỗi buồn e tuy nhỏ
Nhưng dai dẳng vô cùng
Luôn làm em âu lo
..
Nỗi buồn e tuy nhỏ
Làm e mất niềm tin
Nỗi buồn e tuy nhỏ
Làm e thấy mệt mỏi
Làm a thấy tối tăm
..
..
A nhìn về xa xăm
Nơi đó có nỗi lo
Và nỗi buồn thăm thẳm
Nếu 1 ngày nó tới
Ai mua nỗi buồn e?
..
Thôi mặc kệ tương lai
Nếu câu hỏi hóc búa
Không làm e hài lòng
Thì đành ngước trời xanh
Thở dài cho duyên phận
..
Mỉm cười đáp trả em:
"Rồi ta sẽ gặp nhau
Trả lời những thắc mắc
Mà e đang muốn hỏi
Mà e đang mong chờ."
..
"Bằng ánh mắt thật thà
Không dối trá toan tính
Bằng giọng điệu bình thản
Không run sợ trước ai
Không từ chối câu nào.

Vì chỉ gặp gỡ một lần nên tuyệt đối đừng lầm lỡ.
Còn quyết định buông tay thì tuyệt đối đừng hối hận.

Có một ngày tôi dựa đầu vào vai anh và thì thầm “em buồn lắm”. Tôi vẫn nhớ hôm đó anh mặc áo phông trắng, quần dài màu đen, mái tóc rủ đến ngang mắt. Dáng vẻ biếng nhác tựa người vào giường, một tay anh đặt lên trán tôi, tay còn lại anh lật giở trang sách. Còn tôi thì gối đầu lên bụng anh, hai chân vung vẩy . Cả người tôi nằm trọn trong nắng, màu ga giường trắng, sáng đến nhức mắt.
- Em không rõ, tự nhiên em thấy buồn vậy thôi. Nỗi buồn của em nó bé lắm, bé hơn cả các hạt nguyên tử.
Tôi nhắm mắt cười ngẩn ngơ, dỏng tay lắng nghe tiếng thở và tiếng lật sách đều đều của anh. Tôi cảm nhận từng tia nắng sưởi ấm cơ thể mình, mặc chúng vuốt vẻ, nhảy múa trên da thịt.
- Những thứ nhỏ bé thường có sức công phá rất lớn.
Anh vẫn lật đều trang sách, giọng anh hơi trầm nhưng ấm áp vô cùng. Những ngón tay anh đan vào mái tóc tôi, xoa nhẹ. Tôi thỏa mãn tận hưởng phút giây lười biếng này.
Tôi nghĩ về điều anh nói.
Những nỗi buồn con con của tôi đã theo tôi đi suốt cả cuộc đời dài rộng, nó chẳng đến từ đâu, chẳng có bắt đầu nên sẽ chẩng bao giờ rời đi hay kết thúc.
Những nỗi buồn bé tí ti ấy đã phá hủy tất cả niềm vui của tôi.
Những nỗi buồn đáng nguyền rủa ấy.
...
Những nỗi buồn không tên...

Tình yêu có những nỗi đau dài như mùa đông của những kẻ cô đơn..
Có những nỗi nhớ đậm và sâu như ly cafe đen đắng ngắt, không đường của một buổi chiều muộn..
Có những nối buồn lê thê như cơn mưa rả rích cuối tháng..
Có những người may mắn tìm được 1 nữa của cuộc đời chỉ trong ánh mắt đầu tiên..
Lại có những người mòn mỏi đi tìm kẻ còn lại..
Có những người sợ yêu nên chưa dám gật đầu..

Buồn buồn lôi tin nhắn cũ ra đọc... Thấy có câu hỏi: Suốt mấy năm qua anh vẫn k có gì thay đổi nhỉ?
...
Thấy buồn. Mình vẫn cố bước đi, tuy chậm nhưng biết cẩn thận hơn, điềm tĩnh hơn, biết tạo dựng mqh cần thiết. Hơn nữa cách đối nhân xử thế, cách nhìn nhận vấn đề cũng sâu hơn... V mà ngay người thân trong gia đình mình cũng hay nói mình như vậy... Phải chăng chuẩn mực để đánh giá con người chỉ dựa vào đồng tiền, công việc, số lương hay là có người yêu hay chưa???
...
Ngày nào đó mọi người nhận ra mình thay đổi thì chắc mình đã thật sự là con người khác hoàn toàn r... Mình chẳng muốn vậy tẹo nào, vẫn muốn giữ lại chút nào đó của mình ngày xưa... Tuy buồn nhưng vẫn nói ra được, tuy vui nhưng vẫn muốn chia sẻ vs người xung quanh, thương ra thương ghét ra ghét chứ k lừa dối, kiếm được đồng tiền cũng phải là đồng tiền lương thiện do chính tay mình làm ra và hài lòng chứ k phải nhờ lừa gạt hay cắn rứt lương tâm gì.
Nói thật là từ lâu mình đã bắt đầu nhìn ra những mánh khoé trong công việc, những dối trá đằng sau 2 chữ xã giao, những mưu mẹo, luồn lách trong thực tế, những tình cảm chất chứa trong đó quá nhiều vật chất.
Mình phải cố rất nhiều mới giữ được 1 chút bình yên, giữ được 1 ít gì đó thuộc về mình trong cái thế giới mà xung quanh có quá nhiều thứ để họ lừa lọc nhau.
...
Hôm trước đi ún cf có người tâm sự rằng: Mọi người nói e thay đổi rồi, k còn là e của ngày trước. Mọi người hỏi e tại sao vậy?
E nó trả lời: Muốn biết tại sao thì mọi người hãy hỏi lại mọi người vì sao e thay đổi.
Mình cũng cứng họng... Tuy đó là 1 câu tl dững dưng lãng xẹt nhưng cũng chứa chấp bao nhiêu điều mà e nó muốn nói... Xét theo nhiều khía cạnh nào đó thì câu đó vẫn là 1 câu trả lời đúng...
...
Nghĩ lung tung, hồi trước thì buồn cũng có tâm sự vs bạn bè, sau này thì chỉ tìm đến câu chữ trên stt, sau này thay đổi nữa thì chắc chỉ tự nhủ vs lòng quá... Nhiều khi bị phân liệt tâm thần giống 1 trắng 1 đen, thằng hỏi thằng trả lời cũng có 😂😂

Thực ra ở độ tuổi 25, bạn sẽ thấy mình yêu rất khác so với tuổi 18, đôi mươi...
Kinh nghiệm từng trải càng nhiều thì tình yêu đối với bạn càng tẻ nhạt và vô vị...
Là v đó :)

Cậu có biết những cô gái đôi mươi làm tình chưa sõi, cá tính mờ nhạt, đọc những thứ nhảm nhí trên mạng rồi đem buồn đau, bi kịch giăng ngang trước mắt mình, than trách cuộc đời, nghe nó ngứa mông thế nào không?
Cậu có biết những cô gái lúc nhỏ bố mẹ nuôi, lớn lên đi học đại học chỉ mỗi ăn ngủ học hành, chưa biết tí gì về va vấp, khắc nghiệt suốt ngày kêu than buồn đau, lạnh lẽo, nhàm chán, nó là sự đả kích với những người lao động thế nào không?
Cậu có biết những cô gái xuân thì phơi phới, ngồi một chỗ, nghĩ những thứ mơ mộng vô nghĩa, không một chút nỗ lực, chỉ chờ chực những cơ hội trời cho và lo ganh tị dè bỉu những cô gái khác nó vô nhân đạo với đàn ông thế nào không?
Cậu có biết những cô gái đi qua một hai cuộc tình với vài thằng choai choai lên mạng nói về bi phẫn đau thương, rồi quy chụp đàn ông là thể loại ngu đần, nó thế nào không?

Từ dạo ấy, yên tâm, tôi vẫn ổn…
Em thì sao? Đã hạnh phúc nhường nào?
Tin nhắn cuối làm em buồn một dạo
Có phải là, nay đã hoá hư hao?!!!

Tui sắp dọn nhà qua đây... Mong đừng bị hàng xóm phàn nàn và đuổi đi nữa 😂😂
Khổ thân quá mà 😁😁

Người tốt quá tâm tư thường phức tạp nên đến cuối cùng vẫn luôn phải chịu thiệt.
Sống vì người khác hơn cả phần của chính mình, đến trái tim cũng san sẻ thành vô vàn mảnh ghép khác nhau.
Rồi có những phút giây thấy mình chênh vênh bất lực, tự hỏi rằng liệu trong vô vàn mảnh ghép kia thì đâu mới là phần dành cho riêng mình

Most Popular Instagram Hashtags