jingookkang jingookkang

288 posts   737 followers   166 followings

Trà An ☁☁  Buồn khẽ khóc đôi ba dòng lệ Người khẽ về, vơi cho hết nhớ thương!

https://m.facebook.com/khanhtran.ranji

GỬI NGƯỜI LỜI XIN LỖI!
Ngồi quán cafe xưa, nghe những bản nhạc đã cũ, ngoài kia chợt mưa, tôi lặng nhớ người xưa da diết...
Quả chò xoay xoay, chạm nhẹ lên đỉnh đầu của người, tôi cười khì, rồi người thẹn thùng cười đáp...
Những chiều thu lá vàng đổ rợp sân trường, người ngồi bên tôi, lặng thinh. Khoảng khắc đó, yên bình đến lạ...
Ngày mưa tầm tã, dưới mái hiên có 2 người đứng trú. Ngày hôm đó, 1 người khẽ nói: tớ thích mưa lắm cậu ạ... rồi bỗng người đưa tay ra để những hạt mưa nhẹ nhàng va vào, nằm gọn trong lòng bàn tay người. Nhưng rồi 5 năm sau, người không còn yêu mưa nữa, vì giờ đây, mái hiên chỉ còn một người đứng trú...
Ngày lặng lẽ đi, người ngoảnh mặt chẳng một lời từ biệt. Một mùa hè phượng đỏ trời và ngập màu nước mắt...
Sài Gòn 6 năm trước, tôi gửi người lời xin lỗi...

Quá lâu rồi, tôi không gặp người của lúc xưa...
Ngày xưa, nhìn bạn thẹn thùng, nhìn bạn nồng cháy với tình yêu tôi dành cho bạn, nhìn bạn hạnh phúc trong vòng tay tôi. Ôi tôi vui không tả nổi...
Còn bây giờ, gặp bạn lúc nào mặt cũng bí xị, tôi cố làm cho bạn vui, cố làm bạn cười, cố làm bạn hạnh phúc, rốt cuộc, tôi chỉ nhận lấy 2 chữ: bình thường!
Ôi làm ơn, tôi nhạy cảm đến phát khiếp.
Nhưng chí ích, tôi đã nói rồi.
Thôi bạn muốn sao cũng được, bạn đi đâu cũng được, làm gì thì tùy. Tôi hong muốn thành kẻ vướng tay vướng chân, không muốn thành người nói nhiều hay kẻ tối ngày tò tò theo sau ba hoa đủ thứ.
Lời tôi hay lời bạn, liệu có còn quan trọng !?
Tôi chỉ muốn em như lúc xưa, còn bây giờ, tôi cố mấy cũng chả vừa lòng em...

Lắm lúc, lòng nghẹn lại một giây khi nghe đôi lời bạn tôi chia sẻ :" tao cũng không biết, liệu mai này tao trở thành ai..."
Có đôi ba lần, tôi lại phải ngẫm nghĩ rồi cười. Ừ, bản thân tôi cũng như nó, thực chất biết đang hướng đến điều gì, nhưng không biết đi như thế nào là đúng. À không phải, đi như thế nào là nhanh nhất. Và tôi bị cuốn vào cuộc đua đi tìm người nhanh nhất.
Và cũng chính điều đó, tôi không còn thấy chính mình trong gương.
Tôi từng rất thích vẽ, thích thơ và đọc sách. Tôi có thể dành cả ngày cho chúng, những ngày tháng đó thật tuyệt vời.
Nhưng mọi thứ thật sự phũ phàng khi vấn đề tài chính phát sinh. Mọi thứ như vật ngã bạn và bạn chẳng muốn bước chân ra khỏi nhà. Vì ngoài kia, mọi thứ bạn cần đều đánh đổi bằng tiền.
Bạn gò mình trong những khuôn khổ nhất định, cặm cụi đi làm từ sáng đến tối, cặm cụi học hành từ tối đến sáng, và những ngày như thế cứ tiếp diễn. Cho đến một hôm nào đó, tôi lại muốn thoát ra.
Cảm ơn câu nói đó, cảm ơn người bạn đó cho tôi thêm sức mạnh.
Bỗng chốc trong một khoảnh khắc, tôi bắt gặp điều làm thay đổi đời mình :" Luôn nhớ rằng mình sẽ phải chết là cách tốt nhất mà tôi biết để tránh sa và suy nghĩ mình có cái gì để mất. Khi bạn chẳng còn gì, không có lý do nào để bạn không đi theo chính trái tim mình."
Tôi sẽ luôn đi theo trái tim mình, dù đúng hay sai, nhưng ít nhất, tôi dã từng là chính tôi.
#iamnotoktoday #futurereturn

"Đôi lúc đời bất công lắm mày ạ. Hahaa. Làm gì có đéo mấy cái phép màu hay nhân quả trong ba cái phim. Hời , chỉ trêu ngươi mà thôi. Tao thấy nhiều lắm rồi, người tốt lại khổ, thằng dốt lại phận giàu sang, nực cười thật. Nhưng thôi, ba cộc ba đồng mà vẫn có anh em tốt, tao vẫn vui lắm mày ơi...!"

Con người ta có quyền mưu cầu hạnh phúc, và tới tận bây giờ, mọi thứ chỉ là mưu cầu. Hạnh phúc liệu có thật hay không!? Hay hạnh phúc đơn giản chỉ là thỏa mãn lòng tham #saytinh #spkt #hardrain

Những suy nghĩ vẩn vơ bỗng chốc chẳng còn khi duyên số đưa đẩy tôi gặp được bác. Bác đến từ Hà Tây, vào Sài Gòn lập nghiệp sau giải phóng những năm 78. Gương mặt phúc hậu và hiền từ. Tôi hỏi sao bác chạy xe ba gác, có kiếm được mấy đồng , đã vậy còn vất vả cực nhọc.
Bác cười: " con bác trưởng thành cả rồi, đứa bác sĩ đứa kĩ sư, bác có mấy căn nhà cho thuê ở Bình Chánh kia kìa. Tiền không thiếu nhưng bác vẫn thích làm cái nghề này con ạ." "Bóng đá gọi là thể thao cũng đúng, gọi là công việc cũng đúng. Cái nghề này cũng vậy, vì nó gắn bó với bác, chỉ cần con yêu nó, thì dù nó là gì, con cũng không từ bỏ được đâu..." Hai bác cháu nhìn nhau cười chẳng nói thêm gì. Chốc lát, bác lại chào thân ái rồi lại đi.
Hôm đó, tôi ngồi ngẫm nghĩ. Thì ra muốn sống đẹp đời ta phải vô tư, học cách tiếp nhận mọi chuyện thật lạc quan, chắc hẳn cuộc sống cũng dễ dàng đi bội phần.

Tuổi 19, vướng víu những chông chênh...
Người yêu chẳng thấy vui khi ở bên tôi nữa, phải chăng thế giới của tôi hết thú vị rồi ư!?
Bạn thân cũng buồn vì tôi nữa, phải chăng tôi thay đổi nhiều đến thế ư!?
Bản thân tôi cũng chán chường tôi nữa, liệu chăng tôi không còn tin vào hoài bão ư!?
Không, tôi phải vượt qua, bằng đôi chân này.
Không, tôi phải đi xa, mặc kệ vai gầy.
Không, tôi không dừng lại được, không có quyền được ngã.
*ngày dài và chuyện cỏn con làm ta thấy đời mình chông chênh đến lạ. Phải chăng chuyện nhỏ chưa xong, hơi sức đâu gánh nổi những lớn lao*

NHỮNG ĐIỀU NHỎ BÉ
Gió khẽ nhắc về những ngày xưa
Ngày thơ ngây, hồn nhiên cười nói
Không bon chen, hối hả xô bồ
Không ganh ghét, đua đòi nhạt nhẽo...
🍀🍀
Tôi lê bước qua những lối quen
Phố em và tôi từng đi ngày ấy
Đường dài lê thê, tóc em dài biết mấy
Mắt em hiền, bước tựa là mây...
☁☁
Em khẽ nắm tay tôi, dắt theo
Ghé những nơi yên bình tôi muốn đến
Anh bảo rồi bên anh nhẹ nhàng êm đẹp
Không mệt nhoài, vội vã ngược ngang....
🍁🍁
Anh không muốn ta vội vã chông chênh
Không muốn cuốn theo những điều vô lý
Làm trăm việc chẳng thể gọi tên
Hay vì tiền đua đòi mà bận rộn.
🌕🌕
Nhiều tiền thoải mái thật em
Nhưng không mang cho anh niềm vui nụ cười
Nhiều tiền mua sắm em vui
Nhưng anh lại thích những điều giản dị
🌸🌸
Nhưng vì em chọn thế rồi,
Em hãy làm những điều em muốn
Miễn em vui anh cũng vui rồi
Và anh cũng cần lắm niềm vui
Cho riêng mình, cho tâm hồn tô sắc
Cho giấc mơ, lại chợt ùa về....

ANH 🍁🍁
Anh chẳng còn thấy lòng này an yên
Khi quanh em luôn bộn bề vội vã
Bao ngóng trông để mỏi mệt rã rời
Ngày càng xa, ta ổn, mình tốt thôi mà...
🍀🍀
Anh chẳng còn thấy lòng đầy yêu thương
Chẳng còn những ngọt ngào nồng ấm
Cạnh anh giờ còn nỗi buồn lạnh câm
Đường nào xa, yêu nào cho đủ.
🍀🍀
Anh chẳng còn mang hơi ấm cho em!?
Hay bên anh, an toàn là chưa đủ!?
Hay yêu thương, lòng chán thèm ngủ!?
Hay lòng người, liệu có hướng về tôi!?
Lòng tin à, chúng ta đã từng nói
Đừng đem lòng tin ai, kể cả tôi... 🍀🍀
Anh chẳng còn kiêu hãnh như cách anh đã từng
Chẳng còn trưởng thành trong đôi mắt em nữa
🍀🍀
Nên anh muốn tin mình thêm lần nữa
Yêu thương mình, bớt chút đôi phần cho ai...

NẮNG ƠI LIỆU CÓ ẤM NƠI HỒN EM 💮💮
Anh nhận ra.
Dường như tình yêu chúng ta mất đi đôi phần thú vị.
Em không còn muốn theo anh rong ruổi khắp những nẻo đường.
Hay luyên thuyên với anh về những câu chuyện ngày thường,
Giọng em cũng khác, cách em quan tâm cũng nhạt.
Chẳng còn những chứa chan, ngày an vui ngập tràn.
Chẳng còn theo gót nhau qua những ngày thương.
Anh và em, mỗi người mỗi hướng.
Chẳng chung đường, anh sợ một ngày chẳng chung đôi!
Anh nhận ra.
Hạnh phúc là khi thấy người mình thương nói nói cười cười.
Cùng nhau bước qua những ngày trọn vẹn.
Chẳng buồn tủi, giận hờn, giễu cợt.
Thanh xuân này không đẹp, phí lắm em ơi....
#cangio

Em à! Em biết không!?
Nếu như em muốn cuộc đời mình không vô nghĩa, em phải sống trọn vẹn những ngày vui.
Hãy làm những gì mình thích, học cách lên kế hoạch và lạc quan với cuộc đời này.
Anh muốn thấy em cho dù bận rộn nhưng khi thấy anh, em vẫn sẽ luôn nở nụ cười.
Anh muốn thấy em dù mạnh mẽ nhưng khi thấy anh, em lại thở than hồn nhiên như đứa trẻ.
Anh muốn em thật sự thoải mái khi bên anh..
Anh xin lỗi, anh không đủ thông minh để hiểu hết được con tim em đang cần gì, em muốn gì.
Anh xin lỗi, anh không đủ yêu thương để em cảm thấy an toàn.
Yêu em, anh yêu hết những ngày mơ, và yêu nốt luôn những ngày dang dở...
#love

Quán quen từng ngồi, người cũ nơi đâu!? 🍁🍁
Tháng ba sao về trước hẹn
Để thẫn thờ đếm tháng cũ trôi mau...

follow this page in feedly

Most Popular Instagram Hashtags