hognngoc hognngoc

310 posts   358 followers   533 followings

♎️N. G. O. C.  an eater . a traveller . a reader . a lover . a Marketer

Em dạo này...? Thật tình thì dạo này cũng chẳng có gì đặc biệt, mọi thứ xung quanh em chắc cũng tạm gọi là cân bằng. Chắc bị dập tơi bời quá rồi, nên giờ thấy mọi thứ thật nhẹ nhàng.

Em bắt đầu đi tập lại yoga. Ngày nào dc đi là em về ngủ ngon hết sẩy. Em ăn uống khoẻ mạnh & ít ăn tinh bột. Thế là nhiều người lâu ngày không gặp liền bảo ngay “Ôi dạo này trông xinh thế!”. Uh, em cũng tự thấy mình xinh xẻo khi mỗi sáng nhìn vào gương. Và em chẳng có lí do gì để không lấy vậy làm vui.

Em chọn chơi và nói chuyện với những người khiến em vui và em làm họ vui. Em thấy vậy đi cho khoẻ. Chẳng việc gì cứ phải thật nhọc nhằng để gánh chuyện của người khác. Em ích kỉ, đúng không? Theo lí thuyết và sách giáo dục công dân là vậy đó. Nhưng ai cũng có quyền lựa chọn cách sống của mình mà, đúng không? Tại sao em luôn phải gồng mình để đi cùng những người cố gắng lựa chọn cách sống buồn bã? Để bảo vệ và thay đổi họ ư? Không đâu! Họ đã lựa chọn cuộc sống mình vậy rồi. Sống vui hay cố gắng nhốt mình trong cái giếng buồn bã, it’s a choice. Việc của em, chỉ nên là respect their choice
#peheointown #loveoflife #smile #fullmoon #gathering #festive

Ngày trước, chỉ cần một ai đó nói mình là bánh bèo, mình sẽ lập tức giãy nãy lên như một con điên, và lại lồng lộn để thay đổi style ăn mặc, kiểu tóc để trông không bánh bèo nữa. Mình từ chối việc người khác nhìn thấy mình yếu đuối. Từ chối luôn cả việc để người ta thấy suy nghĩ thực của mình.
Nhưng rồi mình bắt đầu thấy thích mình như bây giờ. Mình thích nhìn thấy mình bánh bèo, thích nhìn thấy mình lồng lộn kiểu con gái, thích nhìn thấy mình tranh đấu cho quyền lợi của mình thay vì cứ nhượng bộ, thích mình những khi đôi mắt sáng loá lên vì thấy được bộ đồ đẹp thiệt đẹp, thích cách mình ignore những người mình không thích nói chuyện cùng, thích những lúc ngu ngu nói chuyện không ai hiểu và không hiểu người khác nói gì. Nói chung thích tất!

Mình thích mình như bây giờ, driving nhưng không dồn dập, nông nổi nhưng có não để nghĩ, trẻ con nhưng biết điều. Mình thích mình như bây giờ, một con người bắt đầu hiểu đúng những giá trị cấu tạo nên mình: sự nghiệp, gia đình, tình yêu, bạn bè...
#loveoflife #peheointown #touslesjours #breakfast #morningcoffee #smallmetotheworld #gameoflife

Từ ngày dọn ra ở riêng, mình rất hay nấu ăn. Món mình thường làm là salad và soup. Nói chung ăn uống siêu healthy. Cái đầu mình bây giờ chỉ nghĩ được những chuyện hạn hẹp, như có món nào nấu vừa nhanh vừa ngon ko :))
#foodporn #yummy #healthyfood #loveoflife

Em à, nếu có yêu, hãy yêu người mà nhờ người đó em thấy mình tốt lên, mình xinh đẹp hơn, mình sáng suốt hơn, mình tích cực hơn, mình mở lòng hơn, mình yêu hơn. Đừng dại dột yêu một người mà khi yêu họ, mình tốn nhiều não và cả nguồn năng lượng thông thường. Tình yêu vốn dĩ rất đẹp! Nó là loại cảm xúc có khả năng chữa lành chứ không phải sát thương như nhiều người hay miêu tả. Nếu ai đó miêu tả tình yêu là đau khổ, chẳng qua họ chưa yêu đúng người thôi.
Hãy nhớ lấy em à, dù ở thời đại nào, yêu đương vẫn luôn là một công việc đòi hỏi cần có năng lực, đừng nghĩ nó là trò chơi cảm xúc mà bỏ qua những kĩ năng yêu đương.
Đấy, em thấy không, bao nhiêu cặp đôi vẫn chia tay nhau sau nhiêu năm yêu đương và đến kết cục của câu nói “Không hợp”. Nhưng cũng có những cặp đi cùng nhau đến suốt quãng đời mà vẫn luôn dành sự trân quý cho nhau. Người ta không hơn nhau về mặt cảm xúc, hơn nhau ở năng lực đấy em ạ. Cái năng lực ấy, đòi hỏi em nhiều tâm tư đấy, đòi hỏi em thời gian đấy. Nhưng em biết không, chỉ cần em có năng lực, khi tình yêu đến, em sẽ trở nên thật sẵn sàng! #peheointown #blogging #foodporn #loveoflife

Hôm nay có người hỏi em tại sao lại trở về. Một cách nào đó, em đã cố diễn tả như chính câu chuyện nó vốn là. Nhưng tất nhiên, em đã không thể kể chính xác từng li từng tí lí do em rời khỏi.
Em đã trải qua thời gian thật đẹp, sống cùng ước mơ của mình và những người chung chí hướng, cùng thực hiện một giá trị cốt lõi đã dẫn dắt toàn bộ chuyến hải trình. Nói làm sao cho trọn vẹn cảm xúc nhỉ, khi nó quá mạnh mẽ đến mức nếu nói sai lệch một từ nào đó cũng cảm thấy thật đáng bị chê trách.
Nhưng đến một ngày, vì một vài người em tin tưởng đã rời bến. Và em tỉnh giấc.
Em không thể làm điều em tin nếu người đi cùng không có same values và khiến em tin tưởng
Em không thể thực hiện điều em muốn nếu sự hạn chế về khả năng cản trở mình
Em bắt đầu nhận ra giá trị của những thứ thực tế.
Em trở về. Thật ra lí do em trở về chính là vì những điều đã khiến em tỉnh giấc.
Trở về chỉ là kết quả của sự chấp nhận mà em phải đánh đổi cho một tương lai xa hơn
Lí do trở về chẳng cao xa cho mấy, chỉ là em biết lí do em ra đi, chính là lí do em trở về. #peheointown

Thật tình là đã rất lâu rồi mình không nghe giọng anh Cú. Cái giọng đặc trưng luôn đầy ẩn ý nhưng vẫn thật hiền lành. Cái giọng đi từ phía cầu thang đã biến những chỗ gần đó trở nên thật an toàn. Cái giọng cười khằng khặc, nghe thôi là cứ tưởng đang đem nguyên lá phổi để cười :))
Uh, nay mình ẩm ương lắm. Bắt đầu giở thói bánh bèo, kiểu chỉ muốn “cắn” mấy người làm mình mệt. Mà cứ mỗi lần vậy là lại nhớ tới lúc anh Cú hay quay qua nhìn mình chọc đểu, hay lại chồm tới mấy người bắt nạt mình để bênh vực mình.
Hôm nay mình cần người bảo vệ. Ước gì đang chơi ma sói, nhờ đứa nào đó đem chức năng bảo vệ mình như cách anh Cú đã bảo vệ và hay giải vây giúp mình. Uhuhu

Em à, một chai gội đầu hoá chất, nhưng ít ra trong đó có sự động não tư duy, dùng công nghệ cải tiến để sản phẩm nó ngày một tốt hơn, dùng khoa học để chứng minh kết quả, không ít thì nhiều nó vẫn có benefit cho người mua nó. Nó vẫn hơn một cái bánh rỗng ruột mà người ta cứ giả vờ khen ngon, rồi làm quá trời quá đất để la làng với người ăn bánh là bánh này ngon lắm. Người tiêu dùng nhìn thế thôi khôn lắm, đừng hòng bắt trả tiền mà đem về cái ko đáng tiền!
P/s: nói vậy chứ bánh này ko hề rỗng ruột, và rất ngon! Nó khác với mấy cái bánh online vẫn được Pr rầm rầm mà dở ẹc! #foodaholic #foodheaven #foodie #peheointown #cheesecake #blogger #writing

Em ơi, em vui không?

Em không hẳn trải qua những ngày vui nhất cuộc đời, nhưng không hề buồn. Chỉ là những ngày bình thường, em thử cách sống giống những người khác: sáng đi làm, tối về nhà.
Em biết tim mình vẫn không cho phép cuộc sống nhạt toẹt như thế, em đã quen có những thứ over dù là vui hay buồn.
Em chọn sống như vậy, chỉ như là một thách thức khác với bản thân mình, để hiểu mình, và để hiểu người khác.
Em đã quen như một chú ngựa hoang, cố tìm cách thoát khỏi những thứ kiềm hãm mình, nhưng đi hoang hoài liệu mệt không? Em không có nhiều thời gian để “hoang dại” hoài như thế. Em biết em còn những thứ muốn làm, còn những người em yêu thương. Những thứ đó lớn hơn cả cái cố chấp cho “sự không muốn lớn lên” của mình.
Rốt cục, em có gì? Em có nhiều thứ chứ. Những tháng ngày chưa bao giờ hối hận, nuối tiếc của tuổi trẻ. Em yêu và sống hết mình với nó, tràn đầy năng lượng để xây đắp cho mình sự bình thản.
Em cần trải nghiệm nhiều hơn, trong đó có cả sự lớn lên, cả những lúc em nghĩ mình thật vô dụng, cả những lúc thấy mình thật yếu ớt, cả những lúc chỉ muốn điên lên vì không kiểm soát được mọi thứ và cả những lúc thấy mình đơn độc.
Nhưng biết làm sao, sự trải nghiệm nào hay bất cứ trò chơi nào cũng có luật chơi của nó. Và dù thế nào, em vẫn muốn biết mình có thể đi được bao xa! Hành trình này gian nan hơn nhiều, cần nỗ lực hơn nhiều, nhưng chỉ cần em biết hành trình đi đến hạnh phúc của mình vẫn đang tiếp diễn. Nếu may mắn, em sẽ gặp ai đó trên hành trình này, không phải để dựa vào một cách yếu ớt phụ thuộc, mà là đi cùng nhau, cổ vũ nhau, che chở nhau. Thế là đủ!#gameoflife #peheointown #my2018 #smallmetotheworld

Mình thiệt tình rất thích những buổi sáng như hôm nay. Sáng mở mắt ra nghe những bài vui nhộn, như “quan trọng là thần thái” xong cười lăn lộn vì lời bài hát. Sau đó tưới cây và phát hiện gốc bị thiếu đất, vội lấy đất đắp vào ngay. Rồi thay đồ ra ngoài! Ăn một cái smoothie bowl với quá trời loại rau trong đó, đọc tạp chí về Impacts và ngồi list down những việc phải làm trong ngày.
Ôi trời ơi, những ngày như này chắc sẽ ko được bao lâu, huhu. #foodporn #foodlover #foodblogger #peheointown #loveofmylife #coffeeshop #smallmetotheworld

Đến một ngày mình nhận ra, câu nói khó khăn nhất giữa một người với một người, không phải là “I love you” hay “I want you” mà là “I need you”. Có dạo, khi kể lể về một người đặc biệt, chị cứ dồn mình và hỏi: “Thế em muốn gì cho mối quan hệ này, Pé heo?”. Mình lúng túng. Thật tình chưa bao giờ mình lúng túng khi ai đó hỏi mình “Mày muốn gì?”. Mình có thể kể 2-3 mong muốn của mình tại mỗi thời điểm. Thế nhưng, khi hỏi đến anh, mình trả lời: “Em không muốn gì cả!”. Bẵng đi một thời gian, mình mới hoàn toàn nhận ra rằng có một thứ duy nhất trên đời không bao giờ có thể trả lời được câu hỏi “Em muốn gì?”. Đó chính là true love. Một thứ tình cảm vượt lên trên những mong muốn, chỉ còn tồn tại ở thể thức đơn giản nhất của trong nhu cầu Maslow. Mình cần người đó, như một nhu cầu thiết yếu trong tòa tháp của mình.
Mong muốn trong tình yêu, hẳn sẽ có rất nhiều, cũng giống như những mong muốn bình thường khác trong cuộc sống thường ngày thôi. Thế nhưng, những điều thực sự cần thì chỉ vọn vẹn chắc chưa đến 5 ngón tay. Và đến một ngày, nếu người đó cũng cần mình như mình cần họ, thì tự động 2 miếng puzzle sẽ tự động ghép lại thành hình.

Lúc đi đường, gió cứ thổi phần phật vào mặt làm mình chợt thốt lên “Em cần anh”. Hoá ra, với mình, khi cần một ai đó, không phải vì họ cho mình cái cảm giác impressive ban đầu, mà bởi vì ở cạnh họ, mình tích cực hơn, có can đảm tích cực hơn, và có dũng khí để người đó tích cực cùng với thế giới của mình. Lúc đó, mình buông bỏ ham muốn sở hữu, kiểm soát của mình. Mình đặt nhẹ cái tôi ương bướng của mình, một cách tự nhiên, đầy tự do.

Hôm nọ, lúc đọc được đoạn này, mình đã hí hửng quyết phải viết ra ngay:
“Con người chỉ thực sự biết bản thân #cần gì khi nhận ra mình đã #từng có gì và muốn gì. Để thốt ra trọn vẹn câu “ta cần em/anh,” ắt hẳn bản thân đã lột hết tim gan lẫn niềm kiêu hãnh vốn có của con người, đặt lên bàn, trần trụi, tặng hết cho họ.
Cuộc đời này, sinh ra vốn dĩ đã muốn nhiều thứ, muốn xe đẹp, nhà to, địa vị, đồng tiền, được yêu, được quý...nhưng thứ ta cần là hành trang hạnh phúc, thấu hiểu, và lòng tin.
Nếu may mắn, giữa đường ta sẽ gặp được ai đó để “cần nhau.” Thế đây, bất cần một dặm chỉ để cần nhau cả đời.”

Tiết mục than vãn lại bắt đầu...Mình mệt lắm! Hôm nay đi đi về về, mệt đến mức về nhà là nằm bẹp dí luôn...sao cứ gặp người là mình lại phát mệt đến vầy nè trời ơi huhu...anh ơi, anh ở đâu? Cứu em :(

Most Popular Instagram Hashtags