hognngoc hognngoc

299 posts   348 followers   506 followings

♎️N. G. O. C.  an eater . a traveller . a reader . a lover . a Marketer

Tiết mục than vãn lại bắt đầu...Mình mệt lắm! Hôm nay đi đi về về, mệt đến mức về nhà là nằm bẹp dí luôn...sao cứ gặp người là mình lại phát mệt đến vầy nè trời ơi huhu...anh ơi, anh ở đâu? Cứu em :(

Tôi quyết định reject một offer mà tôi đã từng rất cố công để có được. Và đó cũng là offer mà hẳn nhiều người rất mong muốn có nhưng chưa chắc được. Tôi cũng đắc tội với bà chị đã ra sức giúp tôi.
Hỏi tôi tiếc không, tôi tiếc chứ! Vì đó là brand mà tôi thích kinh khủng khiếp. Tôi thấy nhiều điểm chung trong brand ấy, và tôi tin ng có phylosophy phù hợp brand ấy cũng không nhiều. Trong portfolio làm MKT, nếu chỉ cần có cái tên brand đó trong CV, cuộc đời chắc chắn sang trang mới luôn, lên như diều gặp gió. Ấy thế mà tôi đã quyết định từ chối, ở phút 89.
Lí do tôi nghĩ phần nhiều rất rõ ràng, là không deal được lương. Nhưng hẳn là, nếu không deal được lương thì nghĩ về đường dài, nó vẫn là cơ hội. Thế nhưng, tại sao tôi vẫn từ chối nhỉ?
Sau nhiều ngày suy nghĩ, tôi khá chắc chắn với câu trả lời của mình. Tôi không chấp nhận sự “công bằng” mà người đời đang cố cào bằng. Và hơn cả, tôi càng không chấp nhận lí do đó là công ty lớn để nói rằng policy của họ quan trọng hơn. Nếu họ thực sự muốn công bằng và họ có nguồn nhân lực chất lượng, họ đã không cần một đứa bên ngoài, như tôi để đáp ứng yêu cầu của họ.
Nếu nói tôi không muốn offer đó là hoàn toàn sai, bởi trong cuộc thương thảo ấy, tôi cũng đã đưa ra những sự lựa chọn hiệu quả để bản thân họ có thể quyết định. Thế nhưng, từ sâu bên trong, họ đã luôn muốn thắng với ưu thế là một công ty lớn và người lao động cần họ!
Tôi đã từng ngây thơ nghĩ rằng, thế thời đổi thay thì người ta cũng sẽ thay đổi. Thế nhưng họ chưa bao giờ nghĩ bản thân họ cũng cần những người chất lượng, hoặc chí ít, nếu công ty tốt vậy, sao nhân lực của họ cứ lũ lượt ra đi? Với tôi, chưa bao giờ tôi mang tâm thế xin việc để cầu xin bất kì thứ gì, thứ tôi bán là chất xám, là chất lượng và hiệu quả. Chính vì vậy sẽ chẳng bao giờ có chuyện kẻ yếu thế, chúng ta đều đang trao thứ mà người kia đang cần.
Ok, nếu ngay cả quan điểm win-win negotiation đã không thuộc về nhau, tốt nhất không nên dành cho nhau và mất thêm thời gian nhiều nữa.
Mấy nay nhiều hôm tôi cũng tự dằn vặt mình, và nghĩ về rất nhiều lí do. Cuối cùng, tôi cũng đã thực sự biết được lí do, chính xác từng câu từng chữ. #peheointown

Omg, the best breakfast smoothie ever I’ve tried.
Ingredients:
- 3 bananas
- 1 almonds
- 0.5 cacao powder
- 0.7 water
Blend it and enjoy the breakfast!!!!!!!!
#foodporn #foodie #blogger #foodlover #foodaholic #energydrink #nutrition #peheointown

Mình nhớ hồi đi Đà Lạt lần cuối năm ngoái, một người anh đã từng hỏi mình: - Sao người Sài Gòn họ kì quá em. Nhiều lúc mình tử tế với họ nhưng họ xem mình như không, thậm chí họ đối lại với mình rất tệ.
- Là vì họ cũng đã từng bị như vậy đó anh. Cái vòng lẩn quẩn. Mình trả lời.

Có dạo, mình cũng hỏi câu đấy y chang anh. Nhưng rồi mình cũng trả lời được. Không chỉ có Sài Gòn, ở đâu đó trên thế giới này đều có những người như thế. Họ không được dạy về sự tử tế, họ cũng không có thói quen tử tế. Cuộc sống cũng khó khăn quá mà, miếng cơm manh áo nhiều khi chẳng để họ còn nghĩ nhiều về nó. Nhưng nếu một phút giây nào đó họ vẫn tử tế, thì hãy chấp nhận họ, như một lời khích lệ. Cũng từ lúc đó, mình chẳng còn tru tréo nếu ai đó chẳng tốt với mình, cũng chẳng lấy đó làm phiền lòng. Mình cũng dần dần hình thành hệ thống như hệ thống lọc nước trong người. Những ai tốt với mình, mình sẽ tốt lại. Những người tử tế vẫn luôn xứng đáng với sự tử tế. Những ai xem lòng tốt của người khác là lẽ dĩ nhiên, có thái độ ko trân trọng, ích kỉ cà chớn sau nhiều cơ hội, cái này được liệt vào danh sách ko phù hợp với bản thân, thì tốt nhất nên buông tha nhau, nút exit sẵn sàng đợi lệnh, không do dự.
Sự tốt bụng vốn dĩ là rất tốt, nhưng nó vẫn có giá trị riêng. Sự tử tế thì vô cùng đắt đỏ. Và những thứ đắt đỏ của mỗi người thì chỉ phục vụ cho một nhóm người nào đó thôi. Không có sản phẩm nào phù hợp cho tất cả mọi phân khúc, cũng giống như một người không thể làm hài lòng tất cả. Sự tử tế cũng vậy :)
#foodie #foodstories #foodblogger #banhbeo #huecuisine #foodporn #writing

Khi mọi thứ không ổn, trước khi bắt đầu thứ mới, hãy học cách dừng lại và không làm gì cả!
3 tháng trời, ngoài việc đi du lịch và làm vài việc linh tinh, tôi gần như chỉ có ngủ! Không hiểu sao giấc ngủ có thể kéo dài hoài vậy, sáng vừa ngủ thì trưa lại tiếp tục ngủ, và tối lại ngủ sớm! Tôi không thực hiện như mình đã định sẵn: dậy thật sớm, tập yoga, chăm tưới tắm cây cối, học vài khóa học online, chăm chỉ viết blog, tham gia các workshop, đi du lịch vòng quanh Đông Nam Á, đọc sách, … Tất cả đều out of plan.
Khi trông thấy điều đó, tôi có đâm hoảng! Với một đứa rất ưa làm việc này nọ thì như vậy hoảng quá chứ còn gì, như thể mình là một đứa vô dụng.
Tôi bắt đầu có những suy nghĩ tiêu cực, đặc biệt khi xung quanh mình không ít người dùng Marketing một cách rất khó chịu, họ mang nhiều nỗi sợ trong công việc, nhiều tư duy số đông tầm thường. Nghĩ về những điều đã qua, tôi còn nghĩ mình không làm Marketing nữa! Tôi ghét việc người ta bắt tôi phải làm Marketing kiểu ăn xổi ở thì. Tôi thà không làm nữa!
Suốt một thời gian, tôi cứ khóc mãi, vì nghĩ đến một ngày mình không làm Marketing nữa! Không thực hiện được lời hứa với chính mình! Không thực hiện được việc làm Marketing chân chính như mình mong muốn! Tất cả đều xuất phát từ mong muốn của chính tôi.
Cũng chính thời gian ấy, những câu chuyện brand Việt không sống được trong thị trường nội địa, sản phẩm tốt không biết cách làm business lại thành ra chết yểu lại cứ ồ ập tới tôi!
Và đỉnh điểm là ngày tôi ngồi quây quần với Seed Planter, kể cho mọi người nghe chặng đường mình đã tìm đến Marketing, câu chuyện cá nhân xen lẫn những nhận thức trong quá trình trưởng thành. Lúc đó, tôi biết, có một thứ còn quan trọng hơn cả những thứ toàn hảo về một sự yên bình nào đấy mà tôi đã cố chấp tìm kiếm trước đây.
Sáng nay lúc đi xe, tôi cứ nhỡ như những tháng năm qua là một kì thực tập dài. Và giờ mọi thứ mới gọi là bắt đầu :) #works #blogger #writing #peheointown #2018 #storytelling #paceycupcakes

Chỉ trừ khi bạn chọn cuộc sống một mình, và tạo ra thế giới của riêng mình như nhân vật trong Into the wild, hay một giai đoạn sống biệt lập giống như Dominique. Còn không thì hẳn bạn vẫn sẽ chịu tác động bởi môi trường xung quanh. Đó là lí do bên cạnh việc chấp nhận họ như họ là vậy, thì vẫn phải biết chọn lựa môi trường để tiếp xúc, nói chuyện và sinh sống.
Chắc chắn, bạn sẽ chẳng thể được lòng nếu là kẻ đi ngược lại ý kiến số đông. Chưa cần biết đúng sai, thì người ta cũng sẽ nhìn bạn chẳng khác gì một đứa dị hợm.
Ừ, chỉ nhiêu đó thôi đôi lúc cũng khiến bạn tự nghi hoặc về bản thân mình, và có chút mất bình tĩnh, khi tất cả áp lực đều dồn về phía bạn.
Hôm rồi, nói chuyện với thằng bạn thân, nó quát nạt cho vài câu để tỉnh: “Mày nghĩ khi một cái game nó tồn tại, nếu mày không theo luật cái game đó, mày tồn tại sao? Chưa cần biết mày muốn làm gì, một khi mày không thể tồn tại được, thì đừng hòng mà nghĩ đến những chuyện sâu xa. Sẽ có những thứ nhiễu loạn mày, khiến mày chẳng còn thời gian để nhớ những thứ cần phải nhớ cả!”
Ừ, đúng vậy, cả chuyện sắp xếp để mình tồn tại còn ko lo được, thì nói gì đến những chuyện sâu xa. Và hẳn rồi, không khi không người ta luôn hướng nhìn về những môi trường tốt đẹp hơn, chỉ bởi sự lí tưởng đó cho người ta bớt đi những lo toan chẳng cần thiết, để tập trung vào thứ mình muốn làm. Hẳn rồi, trước khi đạt đến những tầng khác của tháp Maslow, thì những tầng thấp hơn phải đã đủ đầy hết rồi!#indonesia #asia #travel #peheointown #blogger #writing #works #storytelling #notes

“Nhưng có ai dám bảo chỉ thế mới là tốt đẹp nhất đâu? Cho nên cậu cần phải chộp lấy bất kì cơ hội hạnh phúc nào mà cậu có, và đừng áy náy vì người khác nhiều quá. Kinh nghiệm của tôi là chúng ta chỉ có độ hai hoặc ba cơ hội như thế trong đời và nếu để lỡ thì sẽ phải ân hận cho đến chết vậy.” - Murakami
#loveofmylife #peheohappiness #bookaholic #bookstagram #bookporn #harukimurakami

Lúc tối, khi ngồi ăn ở bãi biển, mắt mình đã ko khỏi rời mắt đôi vợ chồng già ngồi xéo xéo bên kia. Đó là một hình ảnh thật đẹp!
Hai vợ chồng cứ nói chuyện luyên thuyên suốt cả tối, lâu lâu nhấm nháp ít bia và ăn “mồi”. Mình nhìn một lúc lâu mà cũng thấy hạnh phúc lây trong cuộc nói chuyện mà mình cũng không biết chính xác là gì. Tình cảm của đôi vợ chồng già, không vồ vập như tuổi đôi mươi, không quấn quít như những cặp vợ chồng son, không phụ thuộc trở nên lệ thuộc của những đôi đã trải qua nhiều năm chung sống. Họ ngồi đối diện nhau, người này nói thì người kia nghe một cách chăm chú. Lâu lâu cheer với nhau một tiếng rồi cười khẽ. Một loại tình cảm công bằng cho cả 2 người. Không phụ thuộc, cũng không kiểm soát. Trong tình yêu có cả tình bạn
#jimbaranbeach #camping #peheointown #loveofmylife #asia #indonesia #travelling

Hồi đợt rồi, mình đọc dang dở Ăn, Cầu Nguyện, Yêu. Mình nghĩ chắc mình ko thể đọc nổi nó nữa, vì sao thấy câu văn nó cứ ngang phè với mình.
Thế mà ma xui quỷ khiến thế nào, mình lại vớ ngay cuốn này lúc đi chơi.
Đọc ngấu nghiến mấy chương đầu nhưng thấy có vẻ ổn. Đặc biệt là khi đọc nó ở sân bay và đỉnh Ijen. Thấy như mình loé sáng nhiều thứ, được giải phóng tâm trí và cả não bộ như Mít đặc mấy nay. #books #bookaholic #peheointown #travelling #asia #indonesia

Most Popular Instagram Hashtags