[PR] Gain and Get More Likes and Followers on Instagram.

fillwithwords fillwithwords

31 posts   701 followers   33 followings

if i: rei  ଘ(ㅅ´ ˘ `) ଓ từ 02/10/2016 | --- 📔•🎬•🎶•✏️

The Vvitch (The Witch) - 2015.
Mình nghỉ việc rồi, sau 3, 4 ngày hồi sức cũng trở lại một tí ;-;
The Vvitch là cách viết tên câu chuyện này vào thời điểm diễn ra, chữ “W” còn chưa được sử dụng phổ biến. Mình xem phim này vào tháng 01, cùng với Get Out nhưng có vẻ mình phải nói về nó trước :”D
1/ Bộ phim nhận được 66 đề cử và đoạt được 39 giải thưởng.
2/ Stephen King, người được mệnh danh là bậc thầy phim kinh dị với các tác phẩm nổi tiếng được chuyển thể thành phim như IT, Carrie, Mist,... bảo rằng ông ấy bị ám ảnh thật sự bởi bộ phim này.
3/ Câu chuyện diễn ra ở thời kỳ Tân Thế Giới, những năm 1960 một gia đình sùng đạo Kito bị đẩy đến bìa rừng vì những cáo buộc từ cộng đồng, và gia đình họ tan vỡ sau sự mất tích kỳ lạ của đứa trẻ sơ sinh. Người con gái lớn bị nghi ngờ là phù thuỷ, người con trai bị trúng phải tà thuật, hai đứa trẻ song sinh trò chuyện với quỷ dữ, người bố và người mẹ dần dần mất đi niềm tin và họ tan vỡ, bởi một thế lực đen tối nào đó đang bóp nghẹn đức tin của mình.
4/ Một bộ phim kinh dị không máu me, không có những cảnh ma cỏ máu me tóc tai loè xoè máu chảy ròng ròng bò lết khắp nơi hù doạ khán giả hay gây ám ảnh bởi “dựa trên một câu chuyện có thật...”. Thứ ám ảnh người ta là cái màu phim xám xịt, lạnh lẽo đến độ khiến bản thân hơi khó chịu, màu ấm nóng duy nhất có lẽ là màu lửa từ ánh nến, từ những bó đuốc, từ những đống lửa được thắp lên trong rừng già. Ác quỷ hiện diện trong mỗi người. Khi người ta mất dần đức tin, nỗi sợ được dung dưỡng và một ngày, con quỷ trong mình tự mở nắp hộp Pandora, để nỗi nghi kỵ tràn ngập, che lấp cả chút lý trí cuối cùng.
5/ (Spoil!!!)
Okay có những cảnh làm mình phải dừng phim lại một tí rồi xem tiếp, hoặc tua đi xem lại.
. Lúc Celeb nhìn lén ngực chị mình khi Thomasin ngủ. Ây. Rồi sau đó cậu bị phù thuỷ dẫn dụ vì những khoái cảm mới lạ của một cậu trai mới lớn. Ánh mắt của Celeb làm mình hơi ám ảnh chút.
. Lúc Celeb trở về từ rừng già và quằn quại vì tà thuật. Trời ạ diễn viên quá xuất sắc, quá quá ư xuất sắc để diễn cho tròn cảnh phim đó, cảnh phim ấn tượng nhất có lẽ chính là đoạn này.
. Và Thomasin đẹp quá.

“Tôi đã sống một cuộc đời đầy hổ thẹn.”

có bạn nói từ từ hẵng đọc quyển này, vì mình đang nhạy cảm lắm, đừng đọc những thứ làm bản thân đau đớn thêm nữa.
vậy mà hôm qua mình đọc Thất lạc cõi người :”D

Damned Sun.
Hai năm trước mình đọc được truyện này trên mangafox, sau này có đọc lại vẫn thấy hụt hẫng như ngày đầu. Maki, 17 tuổi, một cô bé kỳ lạ vừa bị người yêu phản bội, tình cờ gặp được Ryo, cuộc gặp gỡ ngắn ngủi đó lại có ý nghĩa lớn với cuộc đời Maki sau này.

Đời người luôn có những lần cuối cùng như vậy, đôi khi ta gặp gỡ một người nào đó mà ta không đành lòng rời đi, ta biết sau này mình khó mà gặp lại người nọ hay gặp bất cứ ai mang lại cho ta cảm giác như họ. Nhưng ta đâu thể níu giữ một người không đủ thân quen. “Chúng ta sẽ gặp lại không?” Mình nghĩ Maki biết đây là lần cuối cùng mình được gặp chàng trai ấy, phận người ở lại chỉ có thể hi vọng rằng cả hai còn duyên gặp gỡ.

Nhưng làm sao đây, khi thứ chia lìa nhau không phải là lòng người mà là sinh tử phân ly?

"Khi anh nhìn em, đôi khi anh có cảm giác đang ngắm nhìn một ngôi sao rất xa, tôi nói thêm. Một ngôi sao rất sáng, nhưng ánh sáng thực ra đến từ cách đây hàng nghìn năm ánh sáng. Có thể là anh đang ngắm nhìn một thiên thể đã không còn tồi tại vào lúc này nữa, nhưng trong mắt anh nó thực hơn bất kỳ điều gì khác."
Quyển mình thích nhất của Haruki, sẽ viết về nó nhưng không phải hôm nay :”D

Tôi đọc xong Biên niên ký chim vặn dây cót trong 3 ngày, mỗi ngày dành tầm 5 tiếng, vậy là mất 15 tiếng để đọc hết 708 trang sách khổ 15,5x24.
Tôi luôn tôn thờ Haruki Murakami dù biết sâu thẳm phần hồn mình không thuộc về thế giới của ông, thế giới của ông là những người trẻ cô đơn và cô độc, là tự tử, là khát khao xác thịt, là đau đớn tột cùng khi đối diện với bản chất con người. Thứ tôi luôn trân quý khi đọc những gì Haruki viết, đó là tình yêu trong văn chương của ông. Thứ tình yêu có thể cứu rỗi con người.
Năm tôi 15, tôi đọc Rừng Nauy lần đầu, để những năm sau, tôi đọc đi đọc lại, đọc đi đọc lại, rồi đọc đi đọc lại. Ngày đó, tôi còn đang đấu tranh với chính mình trên con đường trưởng thành, không lâu sau, tôi đọc thêm Sputnik và quyết định không đọc bất cứ thứ gì khiến tôi hoang hoải và đau đớn thêm nữa. Vì tôi không đủ sức đối diện với những người trẻ sống trong từng câu chữ của ông, nỗi đau của họ có thể không đồng nhất với nỗi đau cá nhân, nhưng không tránh khỏi những lúc tim tôi quặn lên, bao tử xoắn lại vài đợt khi bắt gặp bản thân lẩn khuất sau mất mát của họ. Chúng tôi - còn quá trẻ để chiêm nghiệm về cốt lõi cuộc đời, quá trẻ để chết, chúng tôi còn cả quãng đường dài để sống, để tin, để yêu, vậy sao lại tìm cách buông bỏ? Có hàng triệu lý do để níu chúng tôi với cõi đời này, tại sao chúng tôi lại chọn cách thu mình tách biệt với xã hội và tự sát? Mất mát quá lớn, những khoảng trống vĩnh viễn không thể lấp đầy, những nỗi đau mãi mãi không mất đi bào mòn con người ta từ phần xác đến phần hồn, đến một ngày nó vượt qua giới hạn. Và thế là hết. Những bế tắc, đau thương, tuyệt vọng đến tận cùng kia, chỉ có một cách duy nhất để giải quyết mà thôi.
Haruki luôn đề cao, thậm chí theo suy nghĩ cá nhân, tôi chọn từ “tôn sùng” tình yêu giữa người với người. Rằng tình yêu là thứ vạn năng, nó khiến con người ta làm được nhiều thứ, cụ thể là trong Biên niên ký, nó là nguồn sức mạnh giúp Toru Okada mang Kumiko trở lại từ một không gian vô định, từ một thế giới khác, nơi cô đã chôn vùi bản thân mình. Tình yêu là thứ bất định nhất trên thế gian này, nó có thể hàn gắn một con người, cũng có thể bóp nát tất cả hi vọng cuối cùng của ta. (còn dưới cmt).

“Nếu tôi có một cái gì đó của riêng mình, chính là việc tôi chẳng có gì để mất”.
Biên niên ký chim vặn dây cót - Haruki Murakami.

cảm ơn G và Thiên rất nhiều <3

năm 1957, Liên Xô lần đầu phóng vệ tinh Sputnik 2 chứa sinh vật sống ra ngoài vũ trụ - sinh vật nhỏ bé đó là chó Laika. Laika đã chết cháy trong hoảng loạn do thay đổi áp suất quá đột ngột, và cái chết đau đớn của Laika đã bị "ém" cho tới 2002 mới công bố.
Laika đã thấy gì, từ cửa sổ vệ tinh, khi đang lao thẳng ra ngoài vũ trụ?
#nguoitinhsputnik #harukimurakami

quà của Linh 🎁
---
dạo này vì bận + mệt + n chuyện cá nhân mình xin lỗi vì để IG mốc meo...
#reihorror xin #recommended Kengan Ashua :"3

Chào các cậu 🙆
Hai chục post rồi nên nghĩ mình nên giới thiệu hẳn hoi về bản thân và cái IG này =))
Mọi người gọi tớ là Rei, tớ gọi tớ là Trà, tớ rất kén sách, cả phim nữa, cực kỳ kén chọn luôn. Tớ đọc và xem manga/anime nhiều, đã vậy còn ship lung tung ship bất chấp =)) Tớ sinh năm 99, ở HCMC, thích mèo. Tớ có một nick IG @if.rei chủ yếu là vẽ bậy thôi, và 1 acc cá nhân... và đây chẳng phải acc review gì đâu.

lảm nhảm về Trò chơi sinh tồn (2014).
cảnh này cut ra trong lúc mấy bạn đang chơi với Shirokuma, Shirokuma sẽ đặt câu hỏi, còn nhiệm vụ của mấy bạn này là trả lời thành thật, ai nói dối sẽ chết. (bị đóng đinh bẹp não xuống mặt băng =)) )

Ayama (bạn tóc xoăn) là nhân vật vừa phản diện vừa chính diện, vừa điên vừa thông minh, vừa đáng thương vừa đáng trách. trong lúc này, bạn đã trả lời thật lòng đấy. mãi trong manga phần 2, trong lúc dầu sôi lửa bỏng bạn mới bảo với Shun, "Shun, I love you", bản live action có đi hơi nhanh một chút =)) mình rất thích bạn này, tâm lý dù có biến thái khát máu ra sao vẫn không thể phủ nhận rằng bạn đã cứu mọi người rất nhiều lần (trâu quá cân cả team...). Ayama chính tay giết mẹ và cha dượng sau những ngày sống trong bạo lực triền miên, vốn dĩ bạn không xấu, nhưng cuộc sống lại biến bạn trở thành một dạng người đáng sợ. nhưng mình nghĩ bạn vẫn là người tốt. không biết dùng từ thế này có ổn không.

trong manga bạn hơn cả siêu nhân, cộng thêm tâm lý siêu cấp biến thái thì chẹp chẹp ,__, bản live action mình cứ thấy diễn không tới, nhưng dù sao như thế này đã tốt lắm rồi. Ryunosuke đẹp trai ghê :"3

Trò chơi sinh tồn (Nhật Bản, 2014), Live action của Kamisama no Iutoori.
bản này khá thành công rồi đó, so với SnK thì còn tốt chán. manga còn đang ra đều đầu, chưa ra anime đã nhảy cóc sang live action =)) "Tại một trường trung học, nơi nhân vật chính Shun Takahashi đang theo học, thầy giáo của cậu đang giảng bài thì bỗng nhiên bị nổ tung sọ và một con Daruma xuất hiện. Shun và các bạn bị cuốn vào những trò chơi trẻ con tưởng chừng như quen thuộc nhưng lại phải trả giá bằng sinh mạng. Tất cả không hề biết kẻ nào đứng sau trò chơi chết người này và cũng không biết chừng nào chúng mới kết thúc.

Các nhân vật phải trải qua năm trò chơi lần lượt là: Búp Bê Daruma, Mèo Chiêu Tài (Manekineko), Búp bê Kokeshi, Gấu Bắc Cực (Shirokuma) và Búp Bê Nga. Bất cứ ai thua trò chơi đều phải đánh đổi bằng mạng sống. Những học sinh vượt qua được các trò chơi sinh tử sẽ được gọi là “Con của Thần” và được coi là những người được chọn để thay đổi thế giới." (từ Hanayukichan.wordpress.com). (giới thiệu rùi giờ sang ảnh kế lảm nhảm...) .

"Bạn có thể nói, cái chết đã làm tôi bớt căng thẳng."
#recommended Xác Ấm - Isaac Marion. xem phim lâu rồi, giờ mình mới rục rịch tìm sách đọc.
và mình thích phim hơn, nam chánh thiệt đẹp trai :">
#isaacmarion #warmbodies

#recommended A Moment To Remember (2004) cho những ngày mưa sầu thảm đắp chăn bật điều hoà.

mình xem phim này lâu lắm rồi, hôm nay vô tình gặp lại trailer trên Youtube.
phim này buồn lắm, buồn ơi là buồn. sau từng ấy thời gian, tên nhân vật mình cũng quên hết rồi, nhưng cảm xúc khi xem vẫn còn ở lại trong tim.

nam chính và nữ chính khác biệt nhau từ hoàn cảnh xuất thân tới tính cách, họ gặp nhau và yêu nhau, cưới nhau, ở bên nhau. và họ hạnh phúc.
họ đã từng hạnh phúc, cho đến khi căn bệnh Alzheimer của nữ chính ngày càng trở nặng. cô quên đi mọi thứ, và đau lòng nhất, cô quên đi người mình yêu bằng cả trái tim.

một bộ phim thuần về tình yêu, buồn thảm và bi lụy, dằn vặt và đau khổ với kết phim lở dở chuẩn style Hàn Quốc, nên không hợp xem không nổi đâu :">

Cửa tiệm của những lá thư - Yasushi Kitagawa.
bìa rất đẹp, bookmark rất xinh.
nhưng quyển này không dành cho mình :3 cảm giác như đọc self-help trá hình vậy.

The Walking Dead đã trở lại gần cả tháng, nhưng tận bây giờ mình mới dám xem. Vậy là Gleen đã ra đi rồi.
Trong một bài phỏng vấn sau khi tập đầu Season 7 kết thúc, Lauren Cohan (Maggie) đã giải thích về câu nói cuối cùng mà Glenn nói với vợ mình. Cô chia sẻ rằng: "Dù là kiếp này hay kiếp sau, họ sẽ mãi là những người yêu nhau nhưng không thể ở bên nhau (thuật ngữ tiếng Anh là "star-crossed lovers")". Và những lời nói cuối của Glenn là những lời của một "star-crossed lover", đầy đủ thì phải là: "I'll find you. I'll be with you. I'll watch over you. I'll be there" (Tạm dịch: "Anh sẽ tìm thấy em. Anh sẽ ở bên em. Anh sẽ dõi theo em. Anh sẽ ở đó").
.
thôi không nói nữa...

Như là vẽ ra mà thôi - Zelda Gin.
---
Zelda là tác giả yêu thích của mình. Zel là một người viết, một nhà văn trẻ, đã phát hành năm quyển sách, như lời Zel, chị là một chú chim cánh cụt ôm mộng di cư.
⠀⠀⠀⠀
⠀⠀⠀⠀
Thật lòng mà nói, niềm tin vào sách người trẻ viết của mình từ lúc nào đã cạn sạch trơn, nhất là thơ hay tản văn. Mình biết Zelda qua các truyện ngắn nhà Hoa, rồi tìm đọc sách Zel và nghĩ sao không tìm ra sớm hơn một chút.
⠀⠀⠀⠀
Về ngoại quan: mình mua quyển này tại Hội Sách Lê Văn Tám 2016, sau khi Tiki hết hàng và không thấy dấu hiệu "tái xuất giang hồ". Sách tặng kèm postcard (chính là tác giả và chị vẽ bìa đó ). Sách khá nhỏ, không dày, gồm 115 trang, giấy ám vàng, minh hoạ đen trắng đơn giản nhưng xinh đẹp.
⠀⠀⠀⠀
Về nội dung: mượn lời một bạn, "mình không thích thơ, mình thích thơ Zelda". Cách viết mang hơi hướm thơ Haiku Nhật Bản, không dông dài, mang sắc trầm buồn và lối viết thơ đậm màu "Zelda" không thể lẫn đi. Từng câu chữ như cuộn hết cô đơn và đau thương rồi bao lấy từng dòng, từng nhịp nghỉ, từng dấu ngắt câu, làm người đọc phải thốt lên, giá mà biết được khi viết những dòng này, tác giả đã trải qua những gì. Nếu yêu thích Zelda, không dễ rời đi đâu =))
⠀⠀⠀⠀
⠀song, văn thơ Zelda kén người đọc, đọc một lần có khi ngơ ngẩn không biết có bao tầng nghĩa đây. Trên fb có fanpage Zelda's reverie, album poem chứa thơ Zel, có thể đọc thử.
điều mình hơi buồn là những bài mình thích trong quyển này lại không có.

mựon lời tựa Như là vẽ ra mà thôi: ⠀⠀⠀⠀
" em đừng đọc những gì tôi viết
tôi chỉ viết về nỗi buồn và sợ hãi
còn em cần hạnh phúc và tình yêu

nỗi buồn của tôi là kí ức tự thiêu
ném quá khứ qua ban công và nhảy xuống
độc thoại dốc đầy bình rồi uống
cạn một hơi vẫn không thấy tương lai

tình yêu tôi vẽ là cánh hoa tường phai
cô đơn đại dương trào qua vai thăm thẳm
hạnh phúc của tôi là con tàu bị đắm
tín hiệu cầu cứu ngắt lịm chìm trôi

ừ em ạ chỉ là thế thôi
em đừng đọc những gì tôi viết
tôi đã để điều duy nhất cần thiết
là em.

16/06/2014

Nếu ai hỏi mình, thử nêu tựa vài quyển sách đáng đọc, mình sẽ chọn Hoàng Tử Bé đầu tiên.
Không chỉ là một câu chuyện cho trẻ con, nó còn chứa đựng cả những triết lý sâu sắc. Như lời tựa đã đề cập, trong thế giới sách vở hiếm có cuốn nào mở rộng phổ đọc cho cả tuổi trẻ và tuổi già như Hoàng Tử Bé. Tuổi trẻ đọc nó để nuôi mộng bình sinh, tuổi già đọc nó để ngấm nỗi nhân sinh.
Mỗi lần đọc Hoàng Tử Bé, mình rất mệt, khi ngồi dán giấy note đánh dấu những đoạn "đắt giá" và khó hiểu (mình không gấp sách không đánh dấu highlight đâu). Những trang viết dịu dàng khó tả, không rêu rao giảng giải hay triết lý đao to búa lớn, Hoàng Tử Bé là câu chuyện kỳ lạ về hoàng tử nhỏ rơi xuống Trái Đất, về cách nhìn đơn giản và ngây ngô của cậu trước thế giới khô cằn của người lớn, bài học về việc "có trách nhiệm trước những gì mình đã thuần hoá", hay nỗi buồn vào những ngày ngăm hoàng hôn, tất cả cộng hưởng như tiếng dương cầm trong trẻo chạm đến trái tim người đọc.
Hoàng tử bé bảo một người khi buồn, thường thích hoàng hôn. Cậu đã thấy thế nào, vào những ngày ngắm hoàng hôn bốn mươi bốn lần?

Socrates in love - Katayama Kyoichi.
➖➖➖
khá dài, đọc tiếp ở cmt, xin lỗi vì sự bất tiện này nhé.
➖➖➖ Cái chết của một cô gái trong thế giới hơn bảy tỉ người này - với bạn, đó có thể là một mất mát nhỏ nhoi, chả thấm vào đâu. Nhưng nếu cô gái đó là người bạn yêu thương nhất, bạn sẽ thấy thế nào? Khi cả thế giới mình nâng niu bằng cả hai tay bỗng dưng rơi xuống vỡ tan?

Mở đầu Socrates in love là mất mát: "Buổi sớm thức giấc, tôi lại khóc. Lần nào cũng vậy." Sau cái chết của Aki, mối tình đầu của Saku, nỗi buồn xâm chiếm và làm chủ tâm trí cậu, cuốn đi tất cả cảm xúc còn sót lại sau đau thương, "Aki không còn nữa, tôi đã vĩnh viễn mất em." Khi người truyền cho Saku ánh sáng, niềm tin, hi vọng, đồng cảm, yêu thương... không còn bên cạnh, có còn gì quan trọng nữa đâu.

Aki và Saku gặp nhau từ năm lớp 8, những cuộc gặp gỡ tình cờ đã gắn kết hai con người với nhau. Mối tình đầu nảy nở giữa họ trong veo như nắng gãy xuyên qua cốc nước, êm dịu như tiếng dương cầm trong trẻo trong một ngày mưa. Nhưng họ không thể đi cùng nhau tới cuối con đường, vì căn bệnh máu trắng, Aki đã vĩnh viễn ở lại tuổi 17, còn Saku phải tiếp tục bước đi - một mình.

Không hạnh phúc nào kéo dài mãi mãi, Aki đã nằm lại mãi mãi ở tuổi 17 mộng mơ với mẩu tình đầu dang dở. Em để lại Saku-kun vùng vẫy với nỗi đau, để lại "tiếng gọi tình yêu giữa lòng thế giới" vọng mãi từng hồi không lời đáp lại.

Mình là một người khác thường, ví dụ như nhìn vào một bức ảnh, mình sẽ nhìn phông nền rồi mới tới chủ thể. Khi đọc sách cũng vậy, nhiều lúc nhân vật phụ làm mình ghi nhớ lâu hơn cả nhân vật chính. Socrates in love không là ngoại lệ. Ở đây là chuyện tình của ông Saku.

Magic Kaito - Gosho Aoyama.
➖➖➖
Treasured Edition kèm cả poster thiệt bự thiệt hịn... từ tập 1 đến giữa tập 4 nét vẽ không vừa ý lắm nhưng vẫn chấp nhận được, lúc đó tác giả còn trẻ mà. từ giữa tập 4 nét vẽ tinh tế hơn hẳn.
tớ thích Kid nhất trong Conan, còn hardship thuyền KidShin ( =)))) )
giấy dày đẹp, có bìa rời, có khoảng 6-8 trang màu/1 quyển (đẹp lắm chời ạ), bìa thì hịn khỏi chê rồi, cả bìa rời lẫn bìa cứng bên trong đều xinh đẹp lấp lánh.
➖➖➖
Tiki quá nhân từ giảm giá còn nửa, một bộ 40k - 4 quyển, giá gốc là 25k - 1 quyển oà ,_,
➖➖➖
còn nội dung á? tớ yêu Kid lắm không dám hó hé chê trách gì đâu =)) =)) =)) tự đọc và cảm nhận vậy :"

vừa nhẵn túi thì Tiki báo một đống manga giảm giá chưa kể bao nhiêu cuốn tui hóng tui trông thi nhau xuất bản trời ơi là trời...

Pháp y Tần Minh.
---
Nhiều bạn share về phim này ghê đó, vì tập 1 và tập 2 có chiếu vài cảnh không che về giết người nấu xác. Phim xoay quanh ba nhân vật Tần Minh, Đại Bảo và Lưu Đào, hai người là pháp y, một người là cảnh sát, tam kiếm hợp bích phá án. Mỗi vụ án mở đầu và kết thúc chỉ khoảng 2 tập, mỗi tập dài 30 phút, nội dung ổn, lý luận sắc bén thuyết phục được người xem, tử thi thì thật thôi rồi, diễn viên cool ngầu thoả mãn lắm ...
Trồi lên cũng không phải rì viu hay gì gì, dạo này xem thì rất quắn quéo với anh chị nam nữ chánh. Phim này dựa trên nhân vật có thật đó :3 Nhưng Đại Bảo ngoài đời là nam, trong số ba nhân vật thì Lưu Đào là giống ngoài đời nhất. (chắc đổi Đại Bảo thành nữ để khỏi nghi vấn đam mỹ =)) )
Mình thích cách Tần Minh nhìn Đại Bảo, cách anh í bộc lộ cảm xúc nữa.
Và mình thích Trương Nhược Quân ghê. Anh í gợi mình nhớ đến Jo Ji Sub, nhìn lần đầu thì thấy rất tầm thường nhưng nhìn mãi lại thấy cực kỳ cuốn hút, sức hút mãnh liệt đó không phải ai cũng có đâuu =))))

5 centimet trên giây - Shinkai Makoto (phần phía sau toàn là ý kiến cá nhân thôi nhé...)
---
Vừa viết vừa nghe Sakura - Ikimono Gakari này.

Hồi xem anime 5cm/s mình khóc và buồn nhiều (orz trái tim thiếu nữ yếu đuối lắm). Mình cực thích anime này, nên khi biết tin Tiki có sách đã thỉnh em ấy về, đúng dịp khuyến mãi nên giá cũng mềm. Nhưng mình bị hẫng. Vô cùng hụt hẫng.

Những tình tiết tuyệt đẹp mình cảm nhận được trong anime, khi đọc sách lại cứ gượng gạo làm sao.

Lúc xem anime, cảnh Takaki lên chuyến tàu để gặp lại Akari, mỗi lần tàu dừng lại, lòng mình như dài thêm vài đoạn vậy. Đến lúc Takaki gặp Akari trong ga, cảm xúc trong mình bị kéo căng và vỡ tung, trời ạ nhớ lại nổi cả da gà lên (chắc tại tâm hồn thiếu nữ nhạy cảm orz). Lúc Takaki làm bay mất lá thư viết cho Akari, nhìn anh kéo mũ áo, ghì chặt tay, lòng mình như chùng xuống 5 vạn dặm dưới lòng đất vậy.

Và Kanae. Cảnh Kanae đi về cùng Takaki, đến khi cô bật khóc, mình cũng quắn quéo theo orz. Còn gì tổn thương hơn việc, chưa nói lời nào đã nhìn thấy kết thúc, nhỉ? Lúc Kanae không kìm được cảm xúc mà ôm mặt khóc, dường như có thể nghe một tiếng rạn nhỏ trong mình. Mình thương Kanae nhất, thương cô ấy hơn cả hai nhân vật chính nữa cơ.

Và những điều mình kể ở trên, khi đọc sách, mình không thể cảm được gì.

Trời ơi càng nói càng ức mà huhu... Có thể cảm xúc của một bộ phim 60 phút đem lại sẽ khác biệt với việc cảm nhận một quyển sách suốt 3 tiếng đồng hồ. Có thể là thế, và mình biết điều này. Nhưng mình vẫn cực kỳ khó chịu và hụt hẫng vì nó chời ơi...
.
mình nghĩ cái kết của 5cm/s là quá tròn vẹn rồi. Akari đã có một người khác, Takaki cũng đã (một phần/có lẽ) đã thoát được nỗi ám ảnh về mối tình đầu. hai người có nhận ra nhau k? mình nghĩ là có chứ, chắc luôn đấy. nhưng cuối cùng chỉ còn Takaki ở lại, chờ đoàn tàu qua hết, để rồi nhìn lại con đường ngày xưa mà thôi. Akari đã sắp lấy chồng cơ mà, hai người gặp lại nhau thì sao chứ. Và sau tất cả, Takaki đã mỉm cười quay đi hướng khác, có lẽ ký ức về mối tình đầu sẽ theo anh mãi mãi, nhưng lúc này, nó không vướng bận tâm hồn anh nữa, mà đã gói ghém còn một mẩu trong tim. Chỉ thế thôi, có phải ai yêu nhau cũng đi được tới cuối đường.

Most Popular Instagram Hashtags