con.moef con.moef

139 posts   262 followers   419 followings

meow meowwww  Thấp bé nhẹ cân, ngoan hiền đễ bảo, dễ nuôi :*

Tao có được giết hết lũ chúng mày không ạ?
Địt mẹ hãm lồn thì cũng có mức độ thôi, đéo mẹ hãm hết cả lồn thiên hạ thế này thì bố mày lấy đâu ra chỗ mà hãm được nữa ạ?
Thôi té té ra cho mẹ con tao yên đi ahuhi

Cuộc đời người đàn ông, đối với người phụ nữ của mình, rốt cuộc phải trải qua bao nhiêu lần thất hứa mới có thể thực hiện được lời hứa một lần? Phải làm tổn thương cô ấy bao nhiêu lần mới có thể nhìn lại cô ấy 1 ánh mắt mang chút thương?

Đây là 2 con gấu móc bằng len, chắc là, có lẽ, hình như là món đồ đôi đầu tiên của mình với H. Mình nâng niu, trân trọng, giữ gìn như thể thứ gì đó thiêng liêng lắm, tự dặn bản thân không được phép làm mất, rồi bắt H phải cài vào móc chìa khoá xe, tuyệt đối không đc tháo ra, mặc dù tính chất công việc của H khiến cho con gấu có lem nhem dầu mỡ, mình vẫn mặc kệ. Sau dần, vì sợ bẩn và vết dầu máy khó giặt, H tháo ra nhét vào túi quần, đi đâu cũng mang theo.
Hôm nay, mình vô tình lục lại trang cá nhân instagram của mình, vô tình nhìn lại tấm ảnh này. Và mình phải lục tung trí nhớ để cố nhớ xem đã móc con gấu ở đâu. Balo, túi xách, chìa khoá nào? Hay hốc tủ, ngăn kéo nào có con gấu? Mình không thể nhớ được, không có 1 chút ý thức nào về việc lần cuối cùng mình thấy nó là ở đâu.
Mình nhận ra, có nhiều thứ, nhiều kỉ vật, nhiều chuyện, mình càng cố gắng giữ gìn, càng cố gắng cất giữ, sắp xếp theo trật tự để mình có thể lục lại, thì mình càng dễ lạc mất những điều đó. Những điều mình càng trân trọng, càng nâng niu, thì chính mình lại là người đầu tiên đánh mất nó.
Mình thậm chí chẳng còn có thể đếm nổi, mình đã để vụt mất bao nhiêu điều quý giá, chẳng thể nhớ nổi mình có hối hận vì mọi chuyện hay không, và còn có thể sửa chữa cho những đổ vỡ mà mình đã gây ra hay không? Thật sự..

Khoảng khắc hạnh phúc nhất, có lẽ là lúc bắt gặp ánh mắt lấp lánh của H khi lần đầu được nghe nhịp tim em Mỡ. Chính là ánh mắt mừng rỡ của 1 đứa trẻ khi lần đầu được chạm vào điều gì thần kì lắm, lần đầu được mua cho thứ đồ chơi mình hằng mong, hay chỉ đơn giản là lần đầu được bố mẹ khen. Ánh mắt lấp lánh lộ rõ vẻ vui mừng khôn xiết, xen lẫn cả lạ lẫm, cả những âu lo tràn đầy yêu thương với em Mỡ.
Khoảng thời gian 1 năm rưỡi, mình chưa từng lần nào bắt gặp ánh mắt nào của H mà lộ rõ vẻ hạnh phúc đến mức khiến mình xúc động đến như vậy. Thực sự tiếc nuối, vì chẳng lưu trọn lại khoảng khắc ấy, để sau này cho em Mỡ xem, để em Mỡ biết mình được yêu thương, mong chờ, chào đón đến thế nào ❤️

Anh không ngụ đâu đừng ru nứa ahuhu

Ngày hôm nay, thế là quá đủ rồi.
:)
Nên là, chuyện gì cũng được, để sau ngày hôm nay đi.

H từng ném thẳng vào mình câu nói với đại ý không tin tưởng vào tình cảm của mình khi 2 đứa ở xa, rằng anh thà nghe lời bóng gió của ai đó hơn là nghe mình giải thích. Trong khi anh lại luôn đòi hỏi mình phải đặt niềm tin vào anh, người mà nói 10 câu thì cợt nhả đến câu gần cuối.
Mình cố gắng từng ngày từng ngày, vun vén từng chút một, gom góp từng chút một tia hi vọng mong manh rằng mọi chuyện có thể tốt lên, rằng tình cảm của bọn mình rồi sẽ ổn thôi.
Mình chẳng thể lý giải nổi việc gần đây mình suốt ngày gây sự, cáu gắt với H là vì gì. Mình đổ tại bầu bí, đổ tại chán, đổ tại trăm ngàn nguyên nhân vô duyên cớ khác. Đổ tại H ở xa không quan tâm dù trước giờ cách anh quan tâm người khác vẫn hời hợt thế, đổ tại anh trai quan tâm yêu thương chiều chuộng chị dâu khiến mình tủi thân mỗi khi bất chợt gặp, dù cho trước giờ thái độ hay cách yêu thương của H với mình vẫn chẳng thay đổi gì từ ngày mới biết nhau. Đổ tại ngày nắng, đổ tại đêm mưa làm mình khó chịu nên mình cáu. Đổ thừa cho lý do nào được nữa đây khi tất cả chỉ là sự trẻ con ngang bướng của mình?
Vài hôm trước mình lại gây sự. Cả 2 cùng cáu gắt, cùng cho rằng mình chẳng việc gì phải hạ mình xin lỗi đối phương. Hồi tối, mẹ phải gọi điện giảng hoà cho cả 2. Sau hàng chục cuộc gọi từ máy mình cả máy mẹ, H cũng gọi lại một cuộc. Giây phút số điện thoại của H hiện lên màn hình, mình nhận ra có một cảm giác bất lực đè nặng lên đầu. Cuối cùng, sau bao nhiêu cãi vã, sau bao nhiêu hờn tủi, người H chọn để nói chuyện là mẹ, chứ chẳng bao giờ là mình. Mình nhận ra, sau ngần ấy thời gian, H vẫn ích kỉ giống như mình. Mỗi lúc có chuyện, người mình chọn chia sẻ đầu tiên vẫn chẳng thể nào là người gần gũi với mình nhất. Chúng mình cứ vậy, cứ mãi ích kỉ rồi lại làm tổn thương nhau.

Mình không thể ý thức được thời gian đã trôi qua là bao lâu, nhưng những ngày gần đây, thứ mình cảm nhận rõ rệt nhất là cảm giác muốn ở một mình. Mình ghét mọi tiếng động, ghét mọi thứ tiếng, từ tiếng còi xe hàng ngày vẫn chạy ngoài đường, tiếng quạt vù vù, tiếng mưa rơi loảng xoảng trên mái tôn, đến tiếng li thỏ thẻ qua điện thoại với bạn. Ngày ngày nhốt mình trong 4 bức tường, mình chỉ muốn tất cả im lặng, không muốn có bất kì một âm thành nào lọt vào quỹ sống của mình cả. Mình ghét việc ai đó bên ngoài cứ dậm những bước thật mạnh lên từng bậc cầu thang, ghét tiếng chìa khoá leng keng, rồi tiếng cạch cửa mỗi ngày giờ li đi làm về, ghét tiếng chuông điện thoại mỗi lần H gọi, thậm chí còn chẳng muốn nghe thấy dù chỉ 1 tiếng thở.
Mình chán ghét việc tồn tại phụ thuộc vào sự im lặng ấy. Nhiều lúc mình cũng muốn có âm thanh gì đấy xuất hiện cho bớt sợ, thế nhưng chỉ cần 1 tiếng động nhỏ thôi, cũng làm mình thấy khó chịu. Mình dần dần sợ hãi việc phải bước ra ngoài đường, chỉ muốn an toàn dưới lớp chăn mỏng trong 4 bức tường. Mình ghét việc phải gặp người này người nọ, nói dăm ba đôi câu chuyện vô thưởng vô phạt, cười đôi cái, rồi lại im lặng trong cuộc đời nhau. Bởi vậy, chi bằng im lặng ngay từ đầu, không phải tốt hơn sao?

Mấy ngày rồi, mình thực sự không còn một chút sức lực nào cả.
Ngày ngày đối diện với 4 bức tường, không biết làm gì ngoài khóc, sưng đỏ mắt, vẫn chẳng thể hiểu mình thực sự khóc vì lí do gì.
Chẳng biết là lần thứ bao nhiêu, mình mong 1 lần H dùng instagram, đọc được những dòng mình viết. Không cần phải xuất hiện ngay trước mặt mình, chỉ cần H biết đến những dòng ấy, biết thêm vài mẩu chuyện của mình, là đủ.
Chỉ cần H hiểu, có nhiều lúc, không phải mình dở hơi mò lên Lào Cai chỉ để chơi, hay vì dỗi việc, mà những ngày ấy, mình bế tắc thực sự, kiệt quệ thực sự, mình không tìm thêm được lí do gì để tiếp tục tồn tại, thực sự.
Và mình nhớ H, thực sự.

Để ở đây thôi, khi nào bất chợt mở ví ra, giật mình thấy người yêu mình đáng yêu quá, thì có nghĩa là, mình say rồi, về thôi
🖤

Hình mẫu một người đàn ông lý tưởng trong mắt em có thể sẽ là hình ảnh nam thần soái ca trong mấy truyện ngôn tình em vẫn đọc.
Nhưng từ giây phút chúng mình cạn chén rượu đầu tiên với nhau, vào lần gặp mặt thứ 2, em đã chẳng còn quan tâm hình mẫu lý tưởng mình từng đặt ra là gì nữa rồi
Ai bảo em say rượu? Em không say! Em chỉ là say ánh mắt của anh thôi 🖤

Cái cảm giác ấm áp nhất là khi vừa đi vừa ôm nhau trong tấm áo mưa, mặc mưa rơi lộp độp vào đầu, mặc cho xe cộ bên đường tạt mưa bắn bẩn mặt, mặc kệ cơn mưa kia có khiến chúng mình ốm dở, thì em vẫn muốn ngồi sau xe anh, vòng tay sờ ti anh, mặc cho anh nhột không lái xe được.
Anh biết không, những kẻ ngồi yên vị trong 4 tấm kính cửa xe, làm sao mà cảm nhận được điều đó, nhỉ?

Most Popular Instagram Hashtags