[PR] Gain and Get More Likes and Followers on Instagram.

cam_joki cam_joki

193 posts   207 followers   235 followings

Kẻ Lạc Lối  Sinh ra trong gia đình nhà nho yêu nước...

https://www.facebook.com/CamS2BigBang

Chất riêng ? Cái tôi ?
Dễ và khó...

- Người ta bình sinh ko có khả năng bình luận thì sẽ ko làm được.Còn em luyện 4 năm đã có thể làm được, sao không nỗ lực thêm nữa...
.
.
Một tuần dài tưởng như vô tận. Vẫn biết mọi thứ tốt hay tệ là do cách nhìn nhưng tậm trạng vẫn không vặn lên được. ĂN uống cũng thheo đó mà vớ vẩn, chẳng biết đã quăng mất niềm vui ở đâu rồi. ....
Hajzz, mai lại thứ 2

Tâm trạng tệ hại dưới mức trung bình.
Biết là không nên nhưng vẫn thấy nản...
Tự động viên bản thân buồn 1 ngày thôi để mai lại cố trở lại.
Vô dụng thật... :)

Tối nay đc người bạn nhờ làm 1 giải cộng đồng.
Giải nhỏ cỡ vài đội. Anh em tron nhóm đều quen biết, có người vừa vài phút trước còn kéo nhau đánh xếp hạng.
Vui, lâu lắm rồi mình chưa bình luận mà cười nhiều như vậy. Ngồi cùng khán giả, nói thì luyên thuyên . Chẳng có khuôn mẫu, chẳng có chỉ só rối rắm, chiến thuật phức tạp.
Chỉ có những liên tưởng vui tai, vài câu tổ lái, thậm chí là mấy câu hát ngang phè chẳng thèm nhập cảnh :))
Nhưng ko ai tráh cứ gì mình cả. Chỉ có tiếng cười cứ thế giòn tan vào từng nhịp. Nhịp của mình và trận đấu đến hết buổi .
Lại 1 lần nữa tự hỏi về mình, tự hỏi đã bao lâu mình ko còn là chính mình nữa. Cứ miệt mài mãi mà chưa từng quay đầu lại xem mọi thứ đã lạc hướng chưa. Ngày này 1 năm trước mình có buổi cast đầu tiên ko phải lẩm bẩm trong phòng hét 1 mình, ko mic xịn, ko màn hình lớn hay vài nghìn khán giả.
Chỉ là tai nghe quán net vs anh em clb bên cạnh vậy thôi mà đã cháy bao nhiệt huyết và ước mơ những điều hầu như bây giờ đều có.
Cũng chẳng biết sao nữa, chỉ là tự nhiên bỗng nhớ ra những niềm vui nhỏ nhặt mà giờ hiếm thấy.
Con người ta cũng lạ thật, đánh đổi thật nhiều, nhưng rồi nhận ra thứ mình yêu chỉ là khoảnh khắc. :)

-Ko nhớ lần cuối cùng ngồi nói hểt những thứ trong lòng ra là khi nào nữa.
- Bản thân đã thay đổi nhiều từ lúc nào ko rõ. Tốt có, xấu cũng nhiều.
-Biết tự nghe tự học nhưng cũng dần gò ép cái vào vỏ ốc của quy củ và chuẩn mực nào đó mơ hồ.
Nỗi sợ đôi lúc là động lực nhưng lạm dụng quá lại thành thuốc độc...
Ko biết nữa. Chỉ biết con đường cần chọn phía trước còn quá dài và may là ko cô độc
P/s được sư huynh thông não.

1 năm rồi :)

Đăng cái ảnh này ở đây và tự hứa sẽ kbg trốn việc hay đi lm muộn nữa :(((
Ham vui mà mất đi cơ hội. Tráh ai bh đây T.T
Ân hận muốn nhảy từ tầng 27 xuống luôn r....

Đôi lúc,
Muốn gửi 1 cái ôm,
Muốn siết 1 bàn tay,
Muốn chạy thật nhanh đến cạnh bên khi cơn bão nào chợt ùa về.
Rồi khi mây tan, mưa tạnh, hãy lại cười như mặt trời tỏa nắng nhé.

Học. Học nữa. Học mãi !!!
Sếp, các anh đã tạo đk r, tẩt cả phụ thuộc vào mình thôi, hajzz.
Để bản thân xứng đáng vs những gì được nhận.

Định đăng từ hôm qua mà ngủ quên mất :))
Kỉ niệm ngày đầu lên hình.
1 chặng đường còn phải cố gắng hơn nữa :p

Có những cơn say bình yên đến lạ,
Chỉ là câu chuyện thiếu nhân vật chính...
Ta như cái bóng, theo sau người ở giữa những ánh sáng, mà mất đi trong bóng tối.
Nhưng quan trọng gì đâu, từng được bên người rồi. Vậy là đủ.
Có những câu chuyện. Từ khi bắt đầu đã là chuyện của người...

Sàng tiền minh nguyệt quang 
Nghi thị địa thượng sương 
Cử đầu vọng minh nguyệt 
Đê đầu tư cố hương...

Most Popular Instagram Hashtags