bo_nghiemtuc bo_nghiemtuc

76 posts   73 followers   89 followings

Bò Nghiêm Túc 

.
#Nhớ một giấc ngủ an nhiên như vầy, #bòsữa ha!!!

. . .
Trước ấy, người đàn ông nào đi ngang đời cô cũng chỉ nói với cô một câu: "Em sẽ tìm được một người đàn ông khác tốt hơn tôi". Lời nói này nghe thật cao thượng nhưng thực chất nó chỉ là lời chối bỏ trách nhiệm. Không phải là tôi không đủ tốt dành cho em mà là tôi không muốn tốt với em nữa rồi.
Duy chỉ có anh nói với cô rằng: "Cả đời này, em sẽ không tìm được người đàn ông nào tốt như tôi". Đây không phải là lời nói của kẻ tự cao tự đại mà là sự tự tin của người đàn ông chắc chắn sẽ làm cho người phụ nữ của mình hạnh phúc nhất.
Bởi vậy, đàn ông à... Đừng đổ lỗi tại mình không đủ tốt để xứng với cô ấy mà hãy thật tốt để yêu cô ấy... Phụ nữ: "Con người này không đủ tốt để tôi yêu" Đó không phải là YÊU, đó là so đo được mất... Khi yêu đừng bao giờ suy nghĩ rằng nếu không có anh tôi sẽ tìm được người khác tốt hơn anh... Đó chỉ là phép thử, mà trong tình yêu không có THỬ YÊU.
#Trình Ca
#Bành
#Anh biết gió đến từ đâu
#Cửu Nguyệt Hy

. . .
#Ngôn Cách
#Chân Ý
#Freud thân yêu
#Cửu Nguyệt Hy
"Anh sẽ nhắc cho em nhớ, em đã yêu anh như thế nào. Nhưng anh sợ em sẽ không tin... Bởi vì ngay cả anh cũng không hiểu vì sao em lại yêu anh như thế"
Cô gái ấy thật kì lạ, ngay cả mình là ai, mình là con người như thế nào, quá khứ mình là gì, mình đã trải qua những gì,... Cô đều không nhớ... Duy chỉ cái tên Ngôn Cách cô không nỡ quên... Ngôn Cách, như một báu vật cô luôn mang theo bên mình, tựa như cuộc đời cô không có cái tên ấy cũng trở nên vô nghĩa...

#TRỄHẸN
" Bọn mày, đợi mai mốt lên đại học rồi, bọn mình tự chở nhau đi #Vũng Tàu chơi đi! ", trong những lần tán gẫu của mùa hè cuối cùng thời học sinh chúng tôi đã nói như thế.
Mùa hè năm đó trót lọt trôi qua.
Nhưng lễ ra mắt tân sinh viên năm đó có một người trễ hẹn với Sài Gòn tận mấy năm trời.
Năm đầu tiên của Đại học, những câu chuyện tán gẫu của chúng tôi là " khoa của tao thế này", "trường của t thế kia", "mấy đứa cùng lớp tao... ", "phòng tao có đứa...", "tao có quen đứa thế này... ", " tao đi đâu với đứa kia... ",... Tất cả đều là những cái mới, cái lạ. Rồi dần dần cuộc sống tách biệt nhau như thế. Thôi không còn những câu chuyện chung, sở thích chung và mối quan tâm chung. Thế nên, những câu chuyện mà chúng tôi thấy hoà hợp nhất là những mảnh ghép vụn vặt trong quá khứ. Cứ thế, mấy cô sinh viên năm nhất lại trễ hẹn với lẫn nhau.
Sài gòn năm thứ hai như thế nào tôi cũng không nhớ nữa. Chỉ biết chúng tôi đi với nhau còn đều hơn đi học, nhưng cũng không ai nhắc đến cái hẹn năm nào, có lẽ lại tạm quên. Năm ấy lại trễ hẹn với Vũng Tàu nữa rồi... Vào cái ngày nóng hơn của nóng ở Sài Gòn ấy, bất chợt, "Mày ơi, tao thèm nhậu!" Thế là cũng #nhậu thật, lại là qua đêm ở nhà nghỉ để nhậu. Cồn và gió biển thấm vào người như thế.
Mặc dù chúng tôi không được tắm với nước biển #VũngTàu, nhưng #VũngTàu đã kịp nhuộm chúng tôi bởi màu nắng, ôm lấy chúng tôi bởi gió và đọng lại trên người chút cát và muối biển.
Thật may là đã kịp say và quấn lấy #VũngTàu như thế. Trễ hẹn còn hơn thất hứa...

. . .

Đơn phương

Âm thầm, tình đơn phương với họ là âm thầm bên cạnh chia sẻ như những người bạn. Bởi hơn ai hết, họ hiểu rõ, khi họ nói ra thì ngay cả tình bạn cũng không còn. Chỉ là bên cạnh và có thể nhìn thấy người ấy, với họ vậy là đủ, tình đơn phương.

Chờ đợi, tình cảm của họ có chút hy sinh, chút chịu đựng, chút thầm mong. Với họ chữ “đợi” mới có thể giúp họ níu giữ hai từ “đơn phương” kia.

Ngoan cố, dù họ biết, tình cảm của họ chẳng bao giờ được đáp lại, họ vẫn lao vào. Đó là thứ tình cảm ngay từ đầu đã không phải từ hai phía, mà duy chỉ đến từ một phía, đường một chiều ấy, rộng thênh thang là vậy mà chỉ có kẻ đơn phương lẻ bước.

Cuối cùng, thứ họ nhận lại là gì? Là đau! Yêu đến vậy, rồi đau đến vậy, phải chăng họ chỉ là những kẻ ngốc?

Kết cục là gì? “Điều em cần chỉ là anh hối hận thôi sao?”. Không, đã yêu đến vậy mà… Chỉ là một mình em đấu tranh, một mình em níu giữ, tay em đã chẳng còn sức, em đã mệt rồi, em muốn từ bỏ, thôi đau, thôi nhớ.

Đau, kì lạ là chẳng ai có thể quên được nó. Ta không nhắc đến không có nghĩa là ta không còn đau. Ta không quên được, chỉ có cách để nó ngủ yên trong lòng. Nhưng bất cứ khi nào nó bất chợt thức giấc, chẳng báo trước, ta lại đau đến xé lòng.

Yêu rồi đau. Rốt cuộc đơn phương lại là trái đắng như thế. Ai chưa nếm thì băn khoăn: “Tại sao lại có thể ngốc nghếch như thế?”, ai nếm rồi ngậm ngùi: “Hóa ra mình cũng ngốc nghếch như thế…” #Lemon

#TieuVu

#TriThanh

#TaoQuatTu

#Dieuemcanchilaanhhoihanthoisao

”Chúng mình ngồi cùng bàn nhé!”. Mở đầu nó chỉ là một lời đề nghị. Vậy mà chỉ một từ “Ừ”. Hai bạn học khi ấy chẳng biết điều đó có ý nghĩa gì. Một từ “Ừ” đã khiến hai đứa trẻ ngây thơ hoàn toàn xa lạ, quen biết nhau còn chưa đủ 24h đồng hồ, lại có một sợ dây kết nối chắc chắn đến vậy. Đối với họ, mùa hè năm ấy là quãng thời gian tươi đẹp nhất. “Chúng mình sẽ luôn ngồi cùng bàn chứ!” –“ừ”. Chẳng đầu, chẳng cuối, bất ngờ, đó là lời hứa của hai bạn học cùng bàn. Và cái đoạn tình cảm đến mà không báo trước ấy, đối với họ, họ cũng không rõ là gì.

Tuổi thanh xuân, phải, nó là khoảng thời gian tươi đẹp nhất của đời người. Bởi nó đủ thơ ngây để phần trẻ con ngày ấy của ta có thể thoải mái chơi đùa với nắng. Thời thanh xuân ấy, khi vị đời còn chưa kịp lên men, nó giúp ta đủ vô tư vô lo để đong đếm những ngày nắng chiếu sáng như thế nào.

Những nét đẹp ấy chẳng ống kính máy ảnh nào có thể bắt chộp được. Chỉ có lăng kính của thanh xuân mới bắt kịp được những vui những đẹp, những đẹp những thi vị và những câu chuyện trong những ngày nắng chiếu ấy.

Đến khi trưởng thành rồi, có thể ta sẽ trở nên xinh đẹp hơn, toàn diện hơn, tài giỏi hơn, hạnh phúc hơn, nhưng sẽ chẳng thể nào tươi đẹp bằng tuổi thanh xuân đã qua của ta được. Bởi vì, điều tuyệt vời nhất của chúng ta là thời thanh xuân. #dieutuyetvoinhatcuachungta #CanhCanh #DuHoai #BatNguyetTruongAn

. . . .
Finally, #Tet holiday is over!!!

*
*
*
Có những người họ hiểu rất rõ về người khác, người khác nghĩ gì, người khác muốn gì họ đều biết, duy chỉ có một người họ không hiểu đó chính bản thân họ

Có những người đầy đủ tất cả, cần đẹp trai có đẹp trai, cần nhà giàu có nhà giàu, cần tài giỏi có tài giỏi, cần nhân phẩm có nhân phẩm. Nhưng họ lại thiếu đi một khoảng trống trong tim mà họ biết rằng mãi mãi không tìm lại được. Bề ngoài họ cởi mở, vui vẻ, hết mình giúp đỡ người khác, thế nhưng, thực chất chỉ là họ đang ra sức bấu víu. Họ cho rằng những điều họ làm vì người khác sẽ có thể sưởi ấm đi phần nào khoảng trống lạnh lẽo trong họ.

Có những người họ luôn cho mình ổn cho đến khi họ gặp lại những điều bất ổn trong lòng mình. Họ như mặt hồ yên ả bỗng nhiên một tảng đá to rơi xuống, lòng họ nổi sóng. Nó vỗn dĩ là một vết thương chưa lành, chẳng qua là họ cố tình không để ý nó mặc dù nó còn rất đau.

Tất cả ba con người họ, tưởng là những con người hoàn hảo, thế nhưng có vẻ là những người khiếm khuyết nhất thế gian này, bởi họ chẳng thể nào lấp đầy mảnh khuyết đó.
#BacCanNgon #PhoTuNgo #GianDao #Haynhammatkhianhden #DinhMac

“Chúng ta không cùng một thế giới!” Thế nào là không cùng một thế giới khi cả hai cùng sống chung dưới một bầu trời, hít thở chung một bầu không khí, hơn nữa họ còn chung một tần sóng, yêu?

Chưa bắt đầu đã có kết thúc. Câu hỏi trong lòng họ trước khi xác định mối quan hệ không phải là: “Người ấy có yêu tôi không?” mà là “Tôi yêu người ấy, người ấy cũng yêu tôi nhưng liệu chúng tôi có thể bên nhau đến cuối đoạn đường không?”. Đối với họ đó là tình yêu không có kết quả. Họ căm ghét quá khứ, hờ hững hiện tại và sợ nghĩ đến tương lai. “Yêu”, một chữ “yêu” ở thì hiện tại khiến cho họ bất chấp hết tất cả để hạnh phúc bên nhau tạm thời, nhưng chữ “yêu” đó không thể đem lại hạnh phúc cho họ ở thì tương lai. Đó là chữ “yêu” không kèm theo “mãi mãi”. Để nối liền hai từ “yêu” và “mãi mãi” ấy, mất mười lăm năm, mười lăm năm thanh xuân, họ tự lấp đầy khoảng trống ấy bằng hai chữ “đợi” và “tin tưởng”, “Yêu, em yêu anh, em không hề hối hận!”. Đối với họ đó là tinh yêu, là tình yêu có kết quả. Tình yêu ấy đã trải qua mười lăm năm ủ men để đánh thức một vị ngọt đến vậy.

#AnDiPhong

#TuDoThuan

#NuHonCuaSoi

#DiepLacVoTam

#nắng đang #gọi
Cớ sao em lại #tắt #nắng...???

#âmthanh đáng sợ nhất là #tiếngthởdài của #ngườilớn ...

Missing home...
Love food, like cook!

Most Popular Instagram Hashtags