[PR] Gain and Get More Likes and Followers on Instagram.

baoled baoled

232 posts   513 followers   445 followings

Bao Le  Bảo.

https://www.youtube.com/channel/UC54cDVp6CGalhChFglWez-A

30 minute challenge (Choreo + Video)

段々消えていく

残りの時間段々なくなる

Chuyện quán bánh (sắp bị dẹp). Mình ngày xưa nằm trong cái thành phần mới lớn tập tành sống đíp (mà hình như tới giờ vẫn vậy), được thằng bạn giới thiệu rồi cứ lâu lâu lại đạp ra đây chỉ để ăn có một cái bánh, tại tiền đâu ăn nhiều nữa, uống cốc trà (nước lã) và lên nhìn ngắm phố phường mây mưa. Thế rồi cứ năm này qua năm khác, cứ vào đây là đầu óc lại thơ thẩn lờ đờ trong khi thiệt tình là trong một chút lý trí còn xót lại thì mình thấy quán chả có cái m gì nên thơ tới vậy và cái cảm giác ngồi ở đây theo phong cách mỏi lưng hoặc đau đít. Ờ vậy đó mà cho tới tận 4 năm Đại Học, cứ mỗi lần về là lại ra đây một lần, chả nhớ cái gì nhiều, chỉ nhớ mỗi một cậu học trò xàm quần thuở xưa, ngồi nơi góc căn gác đối diện cái ô cửa sổ to đùng, bâng khuâng về những mối tình nhảm đ*t và lãng xẹt nhưng lại với một gam màu rất lãng mạn và mộng mơ trong tâm trí cậu. Rồi cậu cũng dẫn rất nhiều người bạn đến đây, và hầu hết đều kết thúc ở những câu chuyện không đầu không đuôi và những nỗi buồn lưng chừng (bá láp). Cũng từng dẫn vài đời người yêu tới đây, đến rồi lại đi, có những ngày rất vui và những ngày rất buồn (mà chủ yếu là tự buồn chứ hem có cãi nhau trên này, cả xóm nó nghe được làm ảnh hưởng tâm trạng làm bánh ở dưới)..Ngồi giữa quán với những tiếng rì rầm của những người cũng hoài niệm (về một quá khứ sống ảo từ bé), vẫn có một cái cảm giác ngồi không thoải mái, mà sao vẫn cứ thích ngồi. À thì ra, cứ nhân văn hoá, mỹ miều hoá nó lên thì cái gì cũng đẹp, như yêu vậy đó. Dù nó tầm phào với nhiều người. 53 Nguyễn Du (hình như vậy), chả nhớ gì, chỉ nhớ mỗi cậu học trò, với những quan niệm mơ màng, giản đơn về yêu thương.

Cảm nhận lởm đời về Xê-Un qua góc nhìn của khách du lịch 6 ngày 5 đêm: cảm giác sau khi rời ga tàu....hơi bẩn... có nét gì đó giống Sài Gòn, hiện đại hơn một chút (hoặc nhiều), nhưng mấy góc phố thật sự đem lại một cái cảm giác gì đó rất thân quen. Khi thâm nhập sâu hơn, thì thấy bẩn hơn....Bẩn từ ngoài đường vào trong nhà, bẩn từ ngoài cửa cho đến nhà vệ sinh. Con người thì xinh đẹp lộng lẫy nhưng hơi có phần "mạnh mẽ" trong reactions. Quần áo thì đẹp và cũng rẻ, nhưng nếu tính luôn tiền vé máy bay từ Nhật hoặc từ Việt Nam sang thì thấy cũng vậy, nói vậy thì hơi nhảm, nhưng cứ thích nói thế. Kiến trúc thật sự hỗn độn, nhưng theo một cách có văn hoá và nhã nhặn hơn Sài Gòn nhưng cũng không quá nhiều màu sắc như Tokyo. Đồ ăn hợp khẩu vị, vài món xuất sắc, nhưng nhìn chung không dành cho bò tót vì cái gì cũng màu đỏ. Ra đến sân bay, phát hiện ra những cảm xúc rất "con người": giận dữ với khách hàng, cau có vì mệt mỏi. Cũng phải thôi khi không thể đếm nổi một lượt khách qua hải quan là bao nhiêu người. Là một người trừ việc tồn tại ở Nhật hơn 4 năm thì hầu như chả có kinh nghiệm đi du lịch nước ngoài gì sất và là lần đầu tiên hiểu được cảm giác của một người du lịch không biết tiếng bản địa là như thế nào. Hỏi đi Xê-Un có gì hay không thì mình chỉ thật sự xin lỗi vì nước Nhật đã spoiled nhưng mà chỉ có thể trả lời là "bẩn". Vì cái hay của nó không đến từ cái mà nhìn thấy được. Đó là một "hơi thở" của một thành phố, vừa quen vừa lạ. Và hơn hết tất cả, nó mang lại những dòng hồi ức, và những dòng năng lượng, những sự phấn khích và sợ hãi mà có cảm giác như đã bị lãng quên từ lâu lắm rồi. Xê-Un, hoặc bất cứ nơi nào trên thế giới này có hay hay không, dù nó đẹp đẽ, văn minh hay nghèo nàn nhưng nên thơ hoặc là...bẩn hơn đi chăng nữa, đều phụ thuộc vào những phần kí ức và trải nghiệm của mỗi người, qua những lăng kính đó mà tạo nên, và dù...(hơi) bẩn...nhưng Xê-un chắc chắn dạy cho tôi điều đó.

Most Popular Instagram Hashtags