[PR] Gain and Get More Likes and Followers on Instagram.

_trauxxi _trauxxi

94 posts   155 followers   124 followings

チョウ  毎日大変てす。

Mình mỗi khi lẩn trốn thế giới: "Đừng tin vào ngũ giác, nó chỉ là cỗ máy phi thực hoá thế giới ngoài kia, trong trường hợp thế giới ấy thực sự có tồn tại", tiện trong một ngày tưởng như nhiều hot kèo khủng khiếp, thì mình lại ở nhà ngủ ba giấc, mình vẫn luôn như thế, tỏ ra quan trọng chết mẹ, chờ người ta nhắn tin kiểu tao không thể sống nếu thiếu mày mới chịu đi, mà thực ra đâu ai thèm,

mình đi vào giai đoạn chóng chán nhanh hơn mình nghĩ, lại tự vấn độ kiên trì khi trước từ đâu mà ra, cũng có khi là tại mình đã quyết làm gì đó khác đi, rồi end up tự dẫm vào vòng lặp. Ôi mà nói theo kiểu rùng rợn nếu vui thú kia chỉ kéo dài một tuần, thì vòng lặp chính là Sadako vẽ ra ư, thôi không xàm nữa, đã sợ ma nhất cái thế giới này đến mức không mở đèn là không an tâm ngủ được nhưng vẫn làm tới .

Đi chơi đe .
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
#film #filmisnotdead #filmphotography #ishootfilm #filmcamera #analogue #believeinfilm #пленка #フィルム #buyfilmnotmegapixels #thefilmcommunity #filmfeed #필름 #フィルム写真 #filmphoto #staybrokeshootfilm #フィルムに恋してる #필름사진 #keepfilmalive #ilovefilm #filmforever #iusefilm #フィルム部 #analog #analoguephotography #analogfeatures #filmcommunity #shotonfilm #filmisalive #hanoi

Fly me to the moon
Let me play among the stars
Let me see what spring is like on
A-Jupiter and Mars
Fill my heart with song
Let me sing for ever more
You are all I long for, all I worship and adore . . .

Giờ người ta chỉ khoái ăn kem Hàn Quốc hay sao đó, nhiều tháng nay mình không còn tìm thấy kem cân ở mấy tạp hoá bán kính 3km quanh nhà nữa rồi. Còn kem ống phố đi bộ thì dở ẹc... Cuộc đời có đôi khi, đến đứa không thích ăn kem, cũng một ngày khổ sở để tìm đến thế, ý mình không phải không thích kiểu không thích, mà nó nằm trong cái cụm không-thích-hợp.. Nếu chúng ta nói về việc quay lại ở khu quân sự suốt 32 ngày trong dơ dáy, ngủ sớm, dậy sớm, loài người ồn ã xô thính vào mặt nhau, thì đấy là lúc thích hợp, just example :D =)) mình có thể hiểu xu hướng tìm đến thuốc, self-cut hay thậm chí bê hết lên mạng kêu là cách người ta giải toả, dù những thứ nhạy cảm thì chả bao giờ là không có ý kiến trái chiều cả, và dẫu có là thanh niên, ai cũng có quyền quyết định cuộc đời mình, tầm thường hay phi thường, không lường hay đã tính toán, cũng đâu đến lượt người ngoài can dự, thế nên, để mà đưa ra lời khuyên thì dù ai hỏi gì, hình thức nào, có thất vọng hay không thì mình cũng kêu bất chấp đi, chính ra thì hơi mean đấy, bảo người ta làm tới, còn mình down mood thì chỉ đi ăn kem. "Chú ơi cho cháu một hộp 2lít vani mang về ạ".

Ê t là t thích bưu điện lắm, thích quá xá không biết sao, hôm đi chơi, không đến thì về cũng phải liếc bưu điện Hà Nội một cái, đi xuống đón Minh cũng định dừng trước cổng bưu điện Hà Đông, cái dạo tới chơi nhà Chi ở chân núi Trầm, mải ngó bưu điện Chương Mỹ xong ngớ ngẩn lạc mẹ nó xuống tận Hoà Bình, đợt đi Sài Gòn cả đoàn không ai có hứng hết nhưng xong vẫn phải chờ t vô đứng chôn chân trong đây, à, còn chờ t đi mua trà sữa nữa.

Bưu điện, nghe cái từ đã thấy phi thực rồi, thực ra chả phi thực đâu nhưng chắc các bạn sẽ hiểu nhỉ, mà không hiểu thì cũng kệ các bạn. Ôi đây, ra đây t ví dụ, khi các bạn bảo nay đi chơi nhà bóng, người ta sẽ nghĩ ra nhà có bóng, hay nhà có quả bóng, nhà của công chúa bong bóng, có phải không,,,cơ mà nói đi bưu điện là không có cái gì trong thực tế nó lẫn được ấy.

Ngoài ngắm trái ngắm phải hết sức ngu ngốk ra, thì bưu điện khiến mình hoài niệm nhiều, dù sống có được bao nhiêu mà gu ăn ở nghe nhạc như sắp xuôi tay rồi, nnói chung là,,,,vì giờ đâu còn hàng bốt điện thoại công cộng ngoài đường, đâu còn kiếm phiếu đăng kí tuần san báo mực tím có in truyện cười thiếu muối hơn cả nước luộc rau, đâu còn viết thư tay, nằng nặc đòi bố mua cái tem 200, 500 về sưu tầm nữa (thực ra có viết thư mà gởi lậu qua hình thức gởi quà nên không cần tem)...thi thoảng t còn nghĩ đến Spirited Away, khúc mà nó được cho cái vé tàu hoả trên mặt nước ấy, thế xong nhạc nhẽo lãng mạn hai người với mấy tay nắm cửa đu đưa trong cái toa mái vòng, đấy, lại phi thực rồi, ai bán vé tàu ở bưu điện, ai cho mà chờ tàu ơt bưu điện đây, hay tại t lẫn với nhà ga nhỉ, tại ga Hà Nội cũng thiết kế sảnh theo ô ô, rực sáng vàng cả ghế ngồi cứng đau sống lưng như thế, thôi thích cả hai.

Hôm bữa mình làm bài test tên gì quên rồi, nhưng để đánh giá tâm lý qua cách xử trí vạn triệu tình huống nhảm nhí không có liên kết gì với nhau ấy, nhỏ giờ mê ba cái đó lắm, xong mình là Người truyền cảm hứng chứ, say oh yeah,
mình nghĩ đến con người mình đang thể hiện trên mạng xã hội này, phần đông là người lạ theo dõi, còn đâu là bạn bè xã giao bỗng trở nên thắt chặt tình cảm nhờ ba cái thả tim. Hồi gì có người nhắn là đọc post của mình họ thấy được chính bản thân họ, với vào lướt feed của mình là thấy tinh thần đi lên á. Thực ra bản thân mình thấy, nếu không phải là quá yêu bản thân để lải nhải chuyện này chuyện nọ mãi làm người ta phân tâm, có khi lại nhận ra mình từng, có khi đang, khá là hợm hĩnh, giống như mấy cuốn self-help ngoài thị trường tràn lan, đôi khi đọc một chút thì cũng chả sao, nhưng vì giọng văn người truyền đạt rất dễ sa vào hố "lời răn", đọc sách đọc truyện để trải nhiệm, để chia sẻ mà. Ví dụ mình dù có không thích ngôn tình, nhưng vẫn thấy cảm giác nó đem lại cho nhiều bạn (không lố) cũng rất tốt, khi bị "răn", hai bên đều nên kịp thời nhận ra để không thấy thoải mái, mình nói 'nên' là vì, sở dĩ mấy cuốn self-help tràn lan - người ta đang bấu víu vào nó mà copy, highlight từng câu chữ ưng bụng, rồi paste vào cuộc đời mình, như cái bát úp vung nồi, kiến, gián không chui vô được thật, nhưng nói chung buồn cười. Mình ưa đọc văn học, tiểu thuyết, xong dạo gần đây, cũng trở nên dễ dãi mà làm quen nhiều người, đọc những cuốn sách sống, để bản thân ôn nhu (hoặc không), hiểu biết và bớt vô duyên hơn, có nói chuyện gì cũng chọn đúng người đúng chỗ, tránh thị phi, ồn ào.
Bỗng dưng đang tính viết gì quên mất, lại ngồi nghĩ một lúc xong đọc lại từ đầu, giờ là đang mô tả suy nghĩ và hành động, các cậu có khoẻ không, đừng chụp ảnh chồng sách xong chép quote rồi bỏ nhé.

How do you casually tell someone their existence is the highlight of your day?
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
Chị đẹp tạo dáng cho Châu chụp mà thực ra chị cũng không biết Châu đang chụp trong khi Châu chẳng biệt chị là ai luôn, Châu cứ đứng đó ngắm chị xong ngắm tháp rùa và cố tỏ ra là mình không hiểu tiếng Việt như cách người ta không nhận ra Châu là người Việt. Dạo này thấy tóc đen đẹp quá ta ơi cơ mà thôi không nhuộm đen đâu 🍃

Mình có thể tự cảm nhận được sự nhạt của cái insta này ngày một lớn, mình thì già đi và các câu chuyện ba xu mua vui không hề là mục đích ban đầu khiến mình muốn dùng, cái thời điểm bùng nổ facebook và tâm sinh lý em gái mười lăm, mình dạt nhà lên đây với tên gì quên rồi, nhưng chắc chắn là hơi hướm fangirl 2NE1 hot hit nề gà chế chan lá gà, mình còn nghĩ, hay là chép lại, hoặc in ra, gì cũng được, lưu lại tất thảy mấy câu chuyện, như album ảnh của các cụ hồi trẻ, nhưng lần khần mãi mất cơ hội, đỉnh điểm cho tới năm ngoái, khi mình bắt đầu dùng máy film và cảm thấy tâm hồn mong manh nhóng nhánh đẹp gái này không chỉ lệ thuộc trăm phần trăm qua câu chữ, mà còn qua ống kính bụi bặm đầy vết xước do quăng quật xấu tính kia, sự dốt văn của mình không còn đặt nặng nữa, mình lần đầu sau mười hai năm học văn dốt đặc không bao giờ trên trung bình, ưa viết lách chết mẹ, còn định xăm cả lên người hình cái máy đánh chữ đang mọc rễ, ý là tình yêu lớn lên từ đây ấy, sau đó, không có sau đó, hết yêu rồi ahahaha đùa đấy, cũng tùy, giống như ông bà già ở với nhau bảy mười năm, thấy lúc nào cũng lù lù ra đấy, nhàm tý nên vội ra công viên đánh cầu lông với 'sắp nhỏ' năm, sáu mươi cho khoẻ khoắn. Hồi này lười nghĩ ngợi lắm, cơ mà mình thích.

Chụp chị mèo béo bụng sáng nay, trước khi đi học, chị ta có chủ đích lắm, chụp xong một cái là quay sang nhìn mình thăm dò, đích thị là muốn hỏi "Mày chụp đẹp không đấy", lúc thấy mình định chụp thêm, chị ta im lặng không nói gì, chỉ nhìn xuống đất đúng kiểu teen girl xoá phông dramatic, tiếc thay đây đã là tấm cuối cuộn, thế rồi chị ấy nhảy xuống đất múa lửa ba vòng đầy phẫn nộ mà mệt quá nên vật ra sưởi nắng bên cái thùng rác đựng vỏ kẹo big ba bon trong phòng mình, cơ mà vì mình còn phải đi học, mà nhốt chị ta lại thì giường thành ổ đi chỉu mới của chị ta mất, nên mặc xác trông có đáng yêu không, đành bế xuống dưới nhà cho mẹ trông.

Không biết sao độ này nhắc đến vô circle K mua đồ lại thấy rạo rực, muốn ăn tất cả, hoặc chả gì cả.

Hôm nay đập vào mắt mình là cục chọc kẹo mút một ngàn rưỡi, mà vầy là đắt đúng hong, mấy đồ đó vô circle K hay bị đẩy giá lên chút mà, thế mà hôm qua mình mua cây kẹo mút tương tự, mười ngàn.

Cái lúc ra bờ hồ coi thằng Hiếu thở hổn hển vì chạy Naruto ở phố đi bộ xong ấy mà, có ông kia chạy ra chặn đầu mình với cô Thảo (nghe cô giáo Thảo deso), nhờ mua giúp ổng vì ổng nhận challenge bán bốn mười cây vầy giá đó, kèm thêm câu rất đa cấp kiểu học thuộc nhuần nhuyễn hơn thi văn đại học "Hai bạn giúp mình tuy hành động nhỏ mà có thể đem lại niềm vui cho cả buổi đi chơi của hai bạn đấy nhé", trời ơi ấn tượng quá cái nhớ nguyên văn luôn mà nào ai văn nói xài câu cú như vầy không, xong cô Thảo hồn nhiên bảo "Ừ nhưng mình cũng không phải người hào phóng lắm đâu", tôi sẽ chếtttttt, lúc này, sau một ngày chạy đông chạy tây, thất thoát hàng nghìn đồng ăn uống cả ném qua cửa sổ vô ích thì mình lại ra cái vẻ hào sảng, quất luôn.

Rồi sao, rồi diễn biến tiếp theo sao, hồi tối nay nè, ăn xong cây kẹo rồi chờ nó ngấm vô máu luôn chứ không vội đi number 1 hay number 2 cho đỡ phí, ôi nghe hà tiện... Up ảnh hotboy Xoài chụp một hôm khác, cũng đi phố cổ, cũng đi ăn cháo nhưng không bị đa cấp nà=))

App theo dõi sức khoẻ hàng ngày lúc nào cũng phải tích mục "muốn đi chơi" và "tâm trạng không ổn định". Càng ngày thấy mình quá già để nghĩ chuyện trăm năm khi mà nghĩ chuyện tối có nên ăn đã là quá đủ, ối chiều nhồi nhét muốn tức thở, xong giờ đói quá xá sao ngủ,,,, Không liên quan lắm nhưng mình thích cách các công ty mở cửa chủ nhật cho những người không đủ số ca trong tuần đến làm bù, cứ như thế giới này là của bố mày vậy, vừa rộng thêng thang, nhạc indie ban sớm lại còn át hết tiếng bàn phím máy tính lạnh lẽo, mình nhấm nháp vội cái bánh mì hoa cúc tối qua mua chưa ăn hết, có đứa đang test sample xà phòng thảo mộc hăng hăng. Cả tuần sôi động thì cũng không khiến điều tuyệt vời bớt đi hay đầy lên, thế sao không ngày nào văn phòng cũng vắng nhờ.

mấy bồ có nghĩ, dải-ngân-hà-chảy-dồn-về-một-phía kia vẫn cố đấu tranh để kéo những tâm hồn lại gần nhau không, có những điều quá mạnh mẽ, lại vừa lạ kỳ để coi là trùng hợp, thực ra mình bắt đầu cảm thấy khái niệm trùng hợp không còn thực sự có-thể-tin-được nữa, mà chỉ là có-thể-chấp-nhận thui, miễn là mọi người đều vui.

Cứ qua mỗi cái thì tâm sinh lý bất ổn, mình lại thấy lười kể lể hết sức, nên insta cũng chả đăng gì mấy, kiểu như tranh thủ sống trọn vẹn mấy ngày tháng tươi đẹp hiếm có, tới khi lòng bớt bớt phơi phới mới viết ra, để lại vô vàn dấu vết mà nhiều năm sau nhìn lại thấy mình bất hạnh không ai bằng, kiểu vậy, cũng biết thế nên mình không ngoảnh lại chuyện trăm năm bao giờ, nói trắng ra là cũng quên hết rồi để mà ngoảnh, não hơi ngắn hạn, nhưng cũng vì mình yêu mình, thương mình hết nấc đi, lại đến mùa thu, mình lúc nào cũng muốn cho là bản thân đẻ ra mùa hè, cơ mà rực rỡ thì chưa tới, tháng tám Hà Nội, nói chung cũng thu rồi, hôm nay có người khen giọng mình nhẹ nhàng, oh wowww=)) .

Most Popular Instagram Hashtags