[PR] Gain and Get More Likes and Followers on Instagram.

_trauxxi _trauxxi

137 posts   257 followers   129 followings

チョウ  毎日大変てす。

http://fb.com/Chausfootprints

Sự thất thường thực ra cũng là một loại phản xạ có điều kiện mà cơ thể sinh ra khi cuộc đời cứ liên tục bơm khí halo vào số phận bạn, trong khi máy hút trân không của bạn thì chưa đủ xịn. Vui chính ra cũng là một cách diễn đạt hơi sai, đôi khi nên nói là bạn quá yêu bản thân nên dễ dàng nhận diện những thứ khiến mình buồn, nghi ngờ bản thân, nghi ngờ bạn bè, bố mẹ, khiến bạn nói ra những câu như cứt, vân vân. Nhưng nếu không có rắc rối, tui cũng không biết sẽ viết về điều gì nữa, không cần giữ hình tượng trước sự tiêu cực của loài người, không cần biết là người ta sẽ nói xấu mình nhưng mình phải hào sảng hong bận tâm, cũng không cần cười trắng sáng như quảng cáo P/s dù bạn xài Colgate.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
#film #35mm #filmisnotdead #analog #filmphotography #ishootfilm #filmcamera #analogue #believeinfilm #пленка #フィルム #buyfilmnotmegapixels #thefilmcommunity #filmfeed #필름 #フィルム写真 #filmphoto #staybrokeshootfilm #フィルムに恋してる #필름사진 #keepfilmalive #ilovefilm #filmforever #iusefilm #フィルム部 #analoguephotography #analogfeatures #filmcommunity #shotonfilm #filmisalive

Vì sao lợn cả đời chẳng xa nổi cái chuồng, còn lang sói lại có thể hoành hành thiên hạ? Ấy là bởi loài lợn sống nhàn nhã, chẳng hề cảm thấy nguy cơ, mỗi ngày cuộc sống đều là hưởng thụ. Trong khi đó, sói lang mỗi ngày đều là trận chiến, mỗi ngày đều phải nỗ lực giao tranh. Lẽ đương nhiên, một con, cuộc đời chỉ tính bằng tháng, bằng ngày, sau cùng phơi mình trên bàn thịt; còn một con, ngày rộng tháng dài, hoành hành khắp thế gian, vừa vui, vừa khổ lại bị đem ra ví với nhân vật phản diện trong phim Việt Nam. Formal type of quote nỗ lực sẽ có phần kết là "Nếu như không cam lòng phơi mình, thì ắt phải xưng vương xưng bá". Nhưng đây là instagram của Châu, ta nói, hãy làm con lợn ở kiếp sau, sướng sớm, chết sớm, kiếp này làm lang sói, trước khi thống trị được thế giới thì phải chế được nước hoa chiết xuất hoa sữa làm signature smell cho người ta sợ đã.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
#film #35mm #filmisnotdead #analog #filmphotography #ishootfilm #filmcamera #analogue #believeinfilm #пленка #フィルム #buyfilmnotmegapixels #thefilmcommunity #filmfeed #필름 #フィルム写真 #filmphoto #staybrokeshootfilm #フィルムに恋してる #필름사진 #keepfilmalive #ilovefilm #filmforever #iusefilm #フィルム部 #analoguephotography #analogfeatures #filmcommunity #shotonfilm #filmisalive

Có một sự thật mà có thể nhiều người biết thừa rồi đó chính là cách nói chuyện của t lẫn zl, ảnh hưởng từ bạn bè xung quanh, ảnh hưởng sách truyện, báo đài, ảnh hưởng tivi điện ảnh, ảnh hưởng cả nhạc tree poo(?). Ngoài vì vô tình thì là những lý do hoàn toàn cố ý, như làm sao cho loài người nhìn mình bớt nhạt và cũng để viết lách update productive hơn (có idea ấy). Bí ẩn (éo bí ẩn tý nào) thú vị là 8-90% nội dung trên mí trang sên sến đang hot nước mình không có ăn khớp câu chuyện đời t, mục tiêu "đánh chết tâm lý" khách hàng của bọn marketing chạy bài kì thực không hiệu quả tý tị tì ty gì luôn ấy, đuổi, đuổi việc chúng nó cho t! , đùa thôi, eo ơi thế nhưng t lại có tật like dạo thường xuyên vô cùng nhiều cả khó hiểu, tại ảnh gái xinh này, tại ảnh chó mèo xinh này, hoặc gì đấy nói chung làm post ý khá giải trí nữa, nhiều chị gái inbox hoặc bắt chuyện bẩu t là, chị biết trang a trang b nhờ m đấy, vẫn tăng được tương tác vì mình là thế nào, chắc không phải mình ngu, oh no. T cũng không hiểu sao nhiều người đánh đồng viết dài là hay, là giỏi văn, viết sâu lắng một tý là tâm hồn cô đơn, nhiều tâm sự ý, đem cả cái instagram này cho cái bà dạy t cấp ba ha, hai điểm 0 về chỗ ha, há chẳng thật thiết thực nếu ai cũng giống con Ánh sao, tham gia give away sách, chỉ nói súc tích "Em rất muốn được tặng cuốn này, vì em thích anh Tablo tại anh Tablo hát hay cả đẹp trai ạ", đùa thôi đừng như con Ánh, sẽ đbh thắng được give away.

I water you, you water me; we grow together.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
Up ảnh này vì video tổng kết năm 2017 có nó chứ không phải em tưới Minh 🙈.

"Mình không phải là chọn lựa đầu tiên của bất kì ai. Họ dễ dàng bảo rằng mình rất có nghĩa với họ và mình là người vô cùng đặc biệt, nhưng mình biết đến một lúc nào đó họ sẽ lại chọn một người khác."
.
Ý tôi là cái cảm giác bị so sánh hoặc bị phân biệt ấy mí bồ, hồi gì share ba cái thứ này một phát, xong có đứa direct cái bảo ủa độ này crush ai sòi à lièn, mí bồ ạ, chả mấy khi đời ta ở khoảng một phần ba (theo bài Sáu mười năm cuộc đời), ta tự tương tư ta, buồn nát cứt cũng là tự làm ra thôi mà. So sánh với chơi đánh bài đi vậy, người ta vận số tốt sẽ nắm trong tay những quân bài tốt, giả dụ như, sinh ra đã có tư chất hơn người, gia cảnh tốt đẹp, chẳng cần hết mình cố gắng vẫn có thể thành công. Ờ, thi thoảng tôi có thắng thì đã sao? Dù cho có thắng cũng chỉ là thắng ván đó, trong khi cuộc sống sau này vẫn còn bao nhiêu ván hẵng chờ, mà bình thường tôi chỉ thích ngồi chơi với anh chị em bạn dì, coi như tiết mục phụ của tiệc sinh nhật chả hạn ớ, nên mánh này mẹo nọ, tôi ngơ ngẩn kiểu thiệt sự quá mức cần thiết, thêm số nhọ nữa, lắm lúc quen lạ gì mà người ta hỏi thăm cũng bưng ra khóc lóc hết. Trong khi nhé,,,, bạn không những không được lười biếng mà còn phải hết sức chuyên tâm, thế là hết thảy những gì có được cũng như đất lở ngói tan với tôi *hình minh hoạ lâu đài cát*. Thôi thì cứ cho là tôi cũng hẵng chưa tới nỗi, nhưng ích kỷ quá khiến lắm khi tôi cảm giác còn hơn vậy, chả dụ bạn đi uống trà sữa xong về khoe với mình này, ác đức hơn chụp hẳn hình minh hoạ này. Tầm này chả biết sao không thể diễn đạt cho thơ tình và nhẹ nhàng hơn một chút, cũng đâu có phải ở ngoài mình cục súc...hay là có nhỉ=)) .

Khung giờ mong ước kỉ niệm xưa của Chô, mấy nay trong lòng rối bời theo nghĩa đen luôn vì chỉ có ăn với ngủ, mà ăn thì hơi (quá xá) nhiều nên bạn lúc nào cũng mắc ói ghê gớm, bởi, muốn viết gì đó cho thiệt đíp mà không nổi, cái hôm qua cũng úp đết chút chuyện ba xu, cái về đêm khó ở xoá mất tiêu y như tiền đồ hai chục nằm tròn kiếm tìm. Hồi chiều nói cái chi mà tầm này năm ngoái bán nhiều cây lắm, ờ, doanh thu sáu chục trịu thì riêng tui đã chiếm con số hăm hai, thiết nghĩ đời quả như mơ, lương cao, bạn hiền, nhưng sinh ra bị điên và hay sủa khét, Chô nước mắt nước mũi tèm lem, đặc biệt là nước mũi, giờ vẫn chưa rõ phải làm gì cho tới ngày tốt nghiệp nữa, ấy zậy mà gặp ai cũng vỗ ngực còn học lâu lắm, lầy thoải mái à. Độ này re-post mấy xì ta tút cũ trên đây lên fb mới thấy, mình đéo sâu sắc ứ đọng như vẫn tưởng, chả qua cái insta nó không có nút haha, follower cũng không có quá nhiều bạn bè quen thân để nó vô đánh giá năm sao cho "tính chất giáo dục của page", còn góp ý không được chửi bậy kẻo không phù hợp cho các cháu đọc nữa, mà không hiểu cháu nào, hay tụi nó đẻ chui,,,,,t biết mà, bảo rồi mẹ dặn nắm tay có bầu, hoy, tụi nó public xong tốn tiền thôi nôi, đầy tháng nữa. Kiểu, bạn bè quanh bạn đang cố gắng lăn lộn trong những mối quan hệ mới cả chia tay người yêu, Chô thì cố lăn lộn trên giường đấu tranh ngủ được trước 2h mỗi sáng, cứ hết cái giờ gan thải độc thì t mới ngủ, cũng đâu chờ Erik gọi, chời đụ, mặt chỉ có mỗi mụn thôi đã thấy xuất sắc lắm rồi. Phải kể tới sự phản ứng có điều kiện sinh ra mỗi lần mẹ gọi điện, gầm lên hỏi thế có định dậy hay không, cũng chả phải trong ngày không có chuyện gì cần thực hiện, chỉ là thức dậy rồi, lại muốn ngủ tiếp, Bác sĩ nói rằng nếu bạn tự nhiên ngủ nhiều hơn thường lệ thì có nghĩa là cơ thể của bạn đang chán ghét thế giới này, nice Bác sĩ, nice.

Chụp cho Khanh chiếc ảnh vào độ Khanh thanh xuân nhất=)).
Khanh ạ, dù m có đọc nhiều truyện sến đến mấy, thì cũng không hay bằng t viết, thế nên nay t sẽ viết đôi ba điều chia sẻ về m, mặc dù m cũng đéo cần, t biết Khanh ạ,,,
Khanh chính là standard của một người-bạn-suông trên thế giới này, bởi vì làm sao, chuyện gì cũng có thể kể, không kể cũng không sao, vì truyền đạt 10, chắc chỉ hiểu khoảng 2, cũng không thể trách Khanh ngốc nghếch, hay khả năng truyền đạt phi thường của mình được; tin nhắn hối mình học bài, chắc hai tiếng sau rep, không cần học bài, chắc hai năm cũng không rep, mà thực ra ngoài tin nhắn "m đi học muộn thế" hay "m không đi học à" thì có cái gì đâu, nói đến đây, t muốn nhấn mạnh tầm quan trọng của Khanh trong cuộc đời này, một chiếc báo thức từ xa, giàu tiền tài khoản nhưng nghèo về trí nhớ, nên có mấy khi, thay vì một hồi chuông địn thọi lúc sáu rưỡi sáng sẽ là một câu nói "cúc cu, t quên không gọi m", cúc cúc cđg không biết, thế nên khỏi phải nói,có nghỉ hết số buổi quy định hay trượt môn nào, một trăm phần triệu là vì t ngủ quên; sinh nhật có thể đòi trà sữa, cũng có thể không có một cái quần què gì, suy cho cùng, cái đợt mua trà sữa là vì nó có coupon giảm giá, the same as trước mắt có bảy vạn tám ngàn kế hoạch du lịch với các bạn nên Khanh tiết kiệm, nhấn mạnh sự quan trọng số hai của Khanh là khả năng giữ tiền ưu việt chả như ai đó, ai đó ở đây là mình, nay có lương mai hết lương, dù lương toàn gấp hai ba lần bạn, TAO SẼ NHẮC LẠI LÀ TIỀN ẤY KHÔNG PHẢI ĐỂ MUA TRÀ SỮA NHÉ, KHANH Ạ, CẤM COMMENT, nó từng tính t tốn tới một trịu rữi tiền uống chasoo mỗi tháng, mà t thề uống 5 lần thì chỉ có 1 lần là tự mua còn nhiu được bao, túm quần là hôm nay được khao Heekcaa, bị tính 10k topping xong không có một hột trân châu đen nào chứ chả ảnh hưởng gì tới con Khanh hết.

Giữa sự quẩn quanh, vừa nói nhiều vừa im lặng nhiều, xin phép được chia sẻ một chút ngôn tềnh cho cuộc đời thêm thú dzị...
.
"Không ai quan tâm để trở nên tốt hơn bạn đã phải trải qua khó khăn buồn khổ đến thế nào, bọn họ chỉ muốn biết, hiện tại bạn có đủ tốt hay không. Nó cũng giống như mỗi một người đều muốn bạn thành thục hiểu chuyện, nhưng lại chẳng nguyện ý dùng thời gian và sức lực để giúp bạn trưởng thành.
Bạn cố gắng thể hiện những mặt tốt nhất của mình ra cho người khác thấy, thầm ngưỡng mộ những người có đủ khả năng thích khóc lóc, bát nháo là khóc lóc, bát nháo loạn trời. Vậy mà bạn lại chẳng làm được, phải tự tiêu hóa nỗi buồn một mình, cho dù rất đau, cũng chỉ có thể lặng lẽ rơi nước mắt.
Thành thục hiểu chuyện cố nhiên là tốt. Thành thục hiểu chuyển cố nhiên sẽ chiếm được cảm tình của mọi người. Chỉ là, trên thế gian này, trừ hiểu chuyện và thành thục, vẫn còn có hai từ gọi là "ủy khuất" và "không vui". Bởi vì chẳng ai quan tâm đến tâm tư, tính khí của bạn, nên bạn lựa chọn bản thân hiểu chuyện. Cũng bởi vì không ai yêu thương, bảo vệ bạn, nên bạn phải chọn thành thục cho mình. Chỉ là bạn quên mất, một đứa trẻ hiểu chuyện sẽ chẳng được ăn kẹo đường, thứ nó nhận được sau cùng chỉ là một lời khen, nhưng đứa trẻ hư, biết vòi vĩnh ăn vạ chắc chắn sẽ có được nhiều thứ.
Cho nên,
Hi vọng bạn vĩnh viễn không cần quá thành thục hiểu chuyện.
Hi vọng bạn vĩnh viễn là một cô gái nhỏ."
Weibo/ Rainie Nguyen dịch
.
Mỗi lần tôi nói với mẹ là chuyện gì cũng tại mình hết, mẹ đều lặng im và mua một bát phở vào sáng hôm sau, cảm thấy dù sau đó có bị mẹ chửi hay bất công thế nào cũng chịu đựng được=)).
.
Ảnh đầu là một chút Mộc Châu để chuyển cảnh qua vùng trời Bách Thảo và những chiếc ảnh trốn trại chị Ngọc chụp Châu.

Got the "break" question when in speaking exam, well, yes and no, since I'd never know how to relax, the same time as forgot how to remember things and to handle them focusly, but I stopped telling myself that I’m lost. I’m not. I’m on a road with no destination, I’m just driving with hope that I’ll find a place that I like and I’ll stay there.
I’m not lost, I’m on my way...

Đúng là nên, chỉ dừng những niềm ưa thích ở cái giới hạn của ưa thích, một ngày đẹp trời đi bộ khắp phố phường chụp ảnh với những người dễ thương dễ chịu chả hạn, kể cả có là chia sẻ, cái quan trọng nhất vẫn là vì bản thân mình, xét theo phương diện độc lạ, ảnh film bây giờ là một thứ phổ cập đến mức người ta hơn nhau ở quan hệ rộng, mấy câu caption thật tình và bất cần, với người này là ảnh đẹp, với người kia chỉ là những thứ "out net không nghệ thuật", ai biểu body với film mua dễ quá chi:))) khái niệm ích kỷ trong mình cũng sàng lọc hết biết, có người này làm thì mình rất vui, còn người kia làm thì để lại vô vàn ấn tượng dở nát cứt, ui xin cuộc đời hãy công nhận sự xấu tính và thói quen bỏ trốn là một tài năng, để em mau giàu và nổi tiếng với ạ. Biết sao không, quyết định ngốc ngếch nhất của bạn là vào một ngày đẹp trời và tâm trạng cũng không mấy tốt, lại đi ăn đồ chiên ngập dầu, đau ngập đầu rồi cày tới bảy tập phim ngôn tình Trung Quốc, đụ mé, tụt mood từ trong tim ra đến từng tế bào nách.
Ảnh chụp cô gái Thảo ở khu câu cá chui hồ Tây, mai đi chơi honggg.

"Mưa rơi không ngừng nghỉ. Mưa không lớn nhưng là kiểu mưa luôn vương lại trong không khí chờ rơi xuống, mãi mãi không chấm dứt, thứ mưa như muốn giam cầm cả thế gian. Mưa khiến tôi ít nói. Những ký ức không muốn nhớ đến cứ thay nhau tràn về."

Vấn đề cả thèm chóng chán không biết rốt cuộc là xuất phát từ đâu nhỉ. Ý t là dù bạn có đi đâu, gặp ai thì vì cái sự lặp lại nhất định nào đó khiến bạn muốn bỏ nó đi và thử cái mới ấy, không à? thế chắc tại mình mình thôi. Haha, và đoán xem cuối cùng thì t cũng mới nhiệm ra việc cứ phải viết lách dù theo ý muốn hay không và kể được trả tiền hay không đều chán cả, người ta có thể đeo đuổi học lý thuyết Marketing suốt 4-5 năm trên giảng đường rồi lại lăn xả mấy chục năm cho đến già, vừa rảnh rang nhưng cũng đồng thời phải dành cả ngày soi người ta hay online giờ nào, hay like những cái gì, ảnh ọt như sao để rút gương ra chém chiếc caption rải thính nhiều hơn muối biển miền trung. Giống như cái cảm giác kém hồi hộp so với mọi người trước các chuyến đi của mình, hay sự hụt hẫng khi trở về, không biết là do chưa bớt lâng lâng hoặc đang khó ở, chung quy đi chơi là để tránh thực tại, cũng là để biết mình là ai, mới đọc được câu này của anh Lu thấy đúng sao đúng quá, liên hệ chuyện đi làm và mình hai mươi tuổi, thử đủ thứ việc khắp nơi để biết ngoài mong ước cá nhân thì thực ra có năng lực gì, chả có cái gì :))))))

Most Popular Instagram Hashtags