9iang 9iang

737 posts   15,779 followers   294 followings

🍄 Ô Đỏ  storyteller / traveler / foodlover / photographer 📮Booking: giang.h.le206@gmail.com @nangis_ig

Xin lỗi các mẹ vì cái ảnh nhìn em nhếch nhác và xấu dã man tàn bạo như này. Ảnh được chụp vội ngay khi em vừa chui ra khỏi chăn, trời -8 độ C, mặt chưa kịp rửa, tóc ko kịp vuốt, mắt sưng húp vì ngái ngủ, quấn vội cái khăn rồi nhờ người qua đường chụp giùm.

Đây là người chị gái TQ siêu tốt mà mình quen ở Shangrila. Chị ấy tốt đến mức dù mình đang rất xấu xí cũng muốn có được 1 bức ảnh chụp chung, bởi ngay sau đấy chị ấy đi làm và mình cũng rời chỗ này rồi, chả còn dịp nào nữa.

Chuyện là đến Shang thì mình vào tu viện hơi muộn, lúc về đã trễ nên hết xe bus chở ra khỏi cổng (cái khu tu viện to và rộng vcl). Đang ko biết làm sao thì 1 chiếc taxi đi đến cạnh 1 chị đứng cạnh đấy. Chị ấy lên xe, rồi sau lại xuống và quay sang bên tụi mình hỏi là muốn đi cùng ko, chứ ko còn xe nữa đâu. Cả lũ cuống quýt chạy lên xe vội rồi share tiền.

Xe về đến phố cổ, cả lũ đứng 1 chỗ ko nhớ đường về. Chị ấy đi 1 đoạn xong quay lại, hỏi có phải lạc đường ko, để chị ấy dẫn về cho. Về đến nơi, tụi mình rủ chị ấy đi ăn tối cùng cho vui, chị ấy bảo để chị tìm quán ăn trên app, xong đưa cho tụi mình chọn. Chẹp, quán ngon đều đắt vcl nên cả lũ bắt đầu hối hận vì mời ngta ăn cơm =)) nhưng đâm lao đành theo lao, bảo chị chọn quán đi, tụi mình sao cũng được. Thế là chị ấy dẫn tụi mình đến quán ăn nổi tiếng nhất Shangrila. Cả lũ lại wtf lần 2, vừa ăn vừa rón rén.

Ăn xong đến lúc tính tiền thì ngta bảo là chị đã thanh toán từ trước qua app rồi. Cả lũ vừa ngại vừa xấu hổ vừa áy náy, đề xuất trả lại tiền mặt cho chị ấy. Chị ấy ko nhận, bảo là bao giờ sang VN thì mời chị ấy sau 😢 Cả lũ vẫn rất ngại ngùng, thế là càng quyết tâm mời chị ấy tối mai sang đi ăn lẩu cùng.

Hôm sau, trong bữa ăn, mình kể là ở Shang lạnh quá, sáng nào mình cũng bỏ bữa vì ko dậy nổi, da cũng bong tróc khô mốc hết cả ra. Chị ấy hỏi bao giờ tụi mình đi, mình bảo trưa ngày mai.
Sáng hôm sau, 7h sáng đang ngủ thì chị gọi điện thoại kêu mình xuống dưới nhà. Ra khỏi cửa thấy tay chị ấy cầm 1 bịch to đùng gồm đồ ăn sáng, hoa quả, mặt nạ dưỡng ẩm, bình oxi để đi núi tuyết. Đưa rất vội rồi chị bảo chị đi làm đây, chúc em lên đường may mắn. Lúc đó cảm động muốn khóc, chỉ kịp rủ chụp cái ảnh vội vã thế này thôi

Đây là ảnh cuối cùng mình chụp ở Lệ Giang, cũng là ảnh mình thích nhất trong tất cả những ảnh được chụp trong hành trình Vân Nam. Thực ra là nhiều ảnh đến nỗi đủ thay avatar cả năm rồi =))))) Mình tìm ra ngõ nhỏ này khi leo sml lên Vạn Cổ Lầu. Ngõ bé xíu quanh co với những căn nhà cổ bằng gỗ, một bên là những hàng hoa đào nở rợp trên đầu, đúng như câu thơ “xuân nhật du, hạnh hoa xuy mãn đầu”. Và bao quanh không gian này chính là lời nhạc êm êm phát ra từ một quán cafe nhạc sống gần đó. Cái ngõ bé này xinh như một bức tranh ấy, xinh lắm lắm luôn. Mình muốn ngồi trên bậc thềm kia cả ngày luôn ấy. Tiếc là ngày cuối rồi mới tìm ra nó.

3 chị em bảo đợt đi này chắc đủ viết thành quyển sách quá, toàn gặp chuyện gì đâu, cái kiểu ko thể nào tin nổi ấy :))))) .

Ví dụ như lúc mới đặt chân đến Lệ Giang, bọn mình gọi điện cho chủ homestay nhờ ra đón thì nhận được thông báo là homestay hôm qua vừa bán cho chủ khác, đã sang nhượng xong, vài ngày nữa sẽ sửa chữa các kiểu =)))) cả lũ nghe xong hết mẹ hồn, hỏi đi hỏi lại, đúng chính xác luôn là bán ạ =)))) trong khi trước đó 1 hôm vẫn bình thường =)))) .

Cả lũ hoang mang vcl, nhưng bất ngờ vậy cũng chả biết đi đâu, thế là thống nhất ở đó 1,2 hôm rồi đi tranh thủ đi tìm homestay khác. Nhận phòng cất đồ các kiểu rồi ra phố đi dạo. Lúc về thì thấy các anh mặc đồ đen đứng bâu kín ngoài cửa, trung tâm là 1 anh cao béo vàng đeo đầy người, áo lông to đùng sang chảnh đại boss đang tranh cãi gì đó với bà chủ cũ. Huhu lẽ ra theo tinh thần con rồng cháu tiên thì G phải đứng đó hóng chuyện, nhưng lúc đó G sợ vcl nên quên mẹ bản sắc dân tộc, chạy vọt lẹ lên lầu =))) Cả lũ trước đó cũng ngu, lỡ bỏ tiền ra mua tour đi núi tuyết Ngọc Long rồi nên phải ở nốt 1 ngày, đi núi xong rồi mới chuyển. .

Tối hôm đó tưởng chủ cũ vẫn còn, 2 bà chị kia ko biết tiếng tàu nên mình phải chạy xuống hỏi tình hình mai tour bắt đầu lúc mấy giờ, tiện thể mượn thêm cái chăn. Ai ngờ đứng trong quầy là anh giai quấn đầy vàng trên người nọ. G sợ vcl run rẩy hỏi cho tao mượn cái chăn. Đù má anh giai vàng quay sang cười toe toét bảo đợi đó tao lấy cho =))) mình ko biết miêu tả sao nhưng đại khái mặt anh giai này mập mạp, da trắng bóc đúng kiểu công tử nhiều tiền phim thời dân quốc í, cười lên mắt tít lại nhìn y chang đứa con nít to xác =)))) thấy có vẻ dễ tính nên mình mới hỏi thế mày là chủ mới ở đây à, nó bảo “ờ tao mới mua lại, nhân viên mới chưa kịp tuyển nên tụi mày cứ thoải mái nhé, cần gì cứ hỏi mấy đứa kia” xong chỉ tay ra bên ngoài =))))) huhu ngoài cửa vẫn là các anh áo đen bến thượng hải 😢

Hôm sau mới biết khách trong này nghe bảo sang nhượng thì hôm qua đã bỏ của chạy lấy người rồi, có mỗi 3 con người Việt xót tiền nên vẫn liều ở lại =)))) huhu nhưng anh giai đeo dây xích vàng nhìn vậy thôi chứ cảm giác niềm nở hơn bà chủ cũ thật í, mượn gì cũng cho 😢

Trước đó mình đã rất phân vân giữa việc đi Tân Cương với 1 team toàn travel blogger nổi tiếng máy ảnh xịn xò và đi 1 vòng Vân Nam với 2 người chị nghiệp dư 1 chữ tiếng tàu bẻ đôi cũng ko biết. Thế rồi đến phút cuối mình đã chọn Vân Nam sau khi vô tình nghe lại bài “Sau này” của Lưu Nhược Anh. .

Thực ra nó chả liên quan lắm đâu. Bài hát kia đại loại yêu đương tiếc nuối các kiểu, phim ngôn tềnh siêu nổi “us and them” mà 500000 chị em phát cuồng chính là được làm lại từ bài hát này, với cái câu mẹ nào cũng thuộc lòng: “sau này chúng ta cái gì cũng có, chỉ là ko có nhau” đó.
.

Quay lại chủ đề chính :))))) nghe bài này xong kiểu cũng hoài niệm các thứ, mình sến sẩm mà :))))) rồi tự kỷ nghĩ những gì mình muốn thực hiện năm 18t đều chả có cái gì mình làm được cả. Cuối cùng thứ duy nhất trong wish-list có vẻ thực hiện được đấy là “đi Lệ Giang 1 chuyến”. Hồi 22t mình với bạn thân nhất cũng hứa với nhau sẽ cùng đi Vân Nam. Thế mà sau đó nó đi mẹ với thằng người yêu =)))) riết từng đó năm mình cả nó cũng thành người lạ. Bài hát kia khiến mình muốn đi Vân Nam để biết cảnh mình ngắm bây giờ so với cảnh con bạn ngắm 5 năm trước khác nhau như nào, cũng là muốn có 1 dấu tick cho những điều ước năm 18t.
.

Vài hôm đầu có tý bực mình, vì cảm thấy mình ko thích Vân Nam như hồi xưa nữa, team 3 người có mỗi mình nói được tiếng tàu, các chị già có tý ỷ lại, thế là mình ăn rồi đi mặc cả với hỏi đường sml =)))) nhưng dần dần cũng thấy vui, vì nhờ thế mà quen thêm rất nhiều người, cũng vì thế mà nhận ra mình vẫn rất thích tiếng Trung và thấy vui vẻ khi được nói thứ tiếng này, chứ ko phải sự khó chịu lẫn cực hình mỗi lần phải phát âm tiếng Anh. .

À, 1 ngày ở TQ bằng hẳn 1 năm học tiếng Tàu ở trong nước đó. Mình có 5 năm ko dùng ngoại ngữ rồi, hôm đầu phát âm rất ngu si, nói cũng ngượng nữa. Riết rồi vì sự sống còn nên nói bạt mạng, trong não nảy ra từ gì dùng hết từ đó, đến nửa chặng tiếp theo toàn nghe tụi tàu hỏi là mày học tiếng nước tao lâu chưa mà phát âm tốt thế hihi. Bạn nào đi TQ thì tốt nhất nên tìm người nói tiếng Trung mà đi cùng, bên đó ko ai nói được tiếng anh đâu, bảng chỉ đường, biển báo, loa thông báo tại các ga đều ko có tiếng anh, IELTS 9 chấm cũng bó tay thôi.

Đợt này đi Trung Quốc vài nơi mình mới nhận ra TUYỆT ĐỐI đừng tin review trên mạng, bởi sự trải nghiệm mỗi người là khác nhau. Chỗ nào bọn nó bảo “bé lắm, ko đẹp, đi tý là hết” thì y như rằng thực tế đẹp vcđ to vcl đi cả ngày ko hết. Thực ra họ thấy bé và xấu cũng đúng, bởi chính mình cũng tưởng bé cho đến khi đi lạc đến một chỗ lạ hoắc sát đó. Ra đến đấy thấy cơ man là người, đẹp rực rỡ chứ ko hề xấu như bọn trên mạng nói. Bắt chuyện linh tinh mới biết bọn TQ toàn vào đấy chơi, còn khu cửa chính mà ai cũng review kia mới là toàn khách du lịch nước khác đến.

Anw, mẹ nào đi Lệ Giang nhất định phải đi Mộc phủ. Đừng nghe bọn trên mạng chê vé đắt phí tiền. Ko phí chút nào, đáng đồng tiền bát gạo từng centimeter. Đẹp lung linh ko góc nào là ko đẹp. Ở đó cả ngày ngắm hoa đào cùng liễu bay cũng được ấy.

Đi Lệ Giang mà cứ tưởng đang đi Hàn xẻng :))) .
NẾU MUỐN YÊU, HÃY ĐẾN LỆ GIANG!

Bỏ qua cảnh đẹp 1 bên, giờ thêm 1 lý do nữa mình thích nơi này, đó là con trai đẹp vãi cứtttt huhu 😢 Khách du lịch nơi khác đến mà đẹp thì không nói, nhưng dân địa phương cũng đẹp cơ 😢

Chuyện là chỗ mình book từ trước trên booking hơi có chút vấn đề nên phải lếch thếch đi bộ tìm 1 homestay khác, xong random đi bậy vào một chỗ, ôi cái định mệnh, anh chủ đẹp trai vãi cứt ra tiếp chuyện 😢 Tiếng Trung của G rất sida nhưng vì ko mất điểm trước trai đẹp, G vẫn lịch sự hỏi trước 1 câu là mày biết tiếng anh ko =)))) nó bảo ko biết =)))) thôi được rồi ok nói tiếng tàu =)))) Trai đẹp đúng là trai đẹp, làm cái đíu gì cũng đẹp =)))) nên G kiên nhẫn đứng xì xồ thứ tiếng tàu hổ lốn để buôn chuyện cả nó, vừa nói vừa thi thoảng dùng app dịch, thi thoảng bảo nó “mày đợi tao chút”, lần nào nó cũng cười ngọt lịm hiuhiu.
Nó hỏi mày người hàn hả, mình bảo ko, nó lại hỏi mày người Thái hả, mình bảo ko nốt, xong bảo tao người VN. Nó bảo đíu biết VN ở đâu cả 🙄 trừ 1 điểm văn hoá, còn lại 99 điểm, vẫn đẹp trai =))))) Lúc về nhà mình hỏi con bạn đi cùng là thế chốt đổi chỗ ở ko =)))) nó bảo “có =)))) đíu hiểu soái ca nói gì nhưng vì đẹp trai nên tao nghĩ mình nên chuyển” =))))))) từ tối đến giờ cả đám nói chuyện với nhau chủ yếu là ca ngợi vẻ đẹp của soái ca kia 😢
Hầy nãy soái ca hỏi mày dùng wechat ko, mềnh bảo quê tao đíu ai dùng cái đó cả, quê tao chỉ dùng FB thôi 🙄 nó bảo đíu biết FB là gì nốt 🙄

Mẹ nào dùng wechat rồi hướng dẫn em cái hiuhiu =))))))) hỏi thật đíu đùa đâu huhu 😢

Lonely planet

Em là nghìn trận gió
Anh là một làn mây

Em ước mơ mơ gì tuổi mười hai tuổi mười ba

Mình tin vào câu nói: “bất kỳ ai chúng ta gặp trên đời đều có 1 lý do”. .

Hồi mình chụp ảnh cưới, thực sự chưa bao giờ mình nghĩ khi xong bộ ảnh thì 2 bên sẽ có mối quan hệ dài lâu hay là sẽ lại có liên quan gì khác trong cuộc sống sau này. Vậy nhưng có một điều khá bất ngờ đó là, khi chuyển sang làm 1 lĩnh vực khác, thì ko ngờ những nhân vật chính trong các bộ ảnh của mình lại là những người giúp mình rất nhiều khi có chút vấn đề phải giải quyết trong công việc. Lúc tìm đến họ để nhờ giúp, mình cứ sợ có khi họ quên cmn mình là ai rồi, hoặc có khi từ chối cái roẹt vì trong cuộc sống họ là những người khá VIP, nhưng ko ngờ mình lại được giúp rất nhiệt tình nữa là khác. Anh chị ấy bảo hồi xưa mình hứng nắng mưa suốt 1 ngày chụp cho anh chị ấy bộ ảnh siêu ưng ý, thì chút nhờ cậy đấy chả là gì. Bên cạnh việc sùng bái kiểu anh/chị/bạn giỏi vcl thì nghe vậy xong mình cảm động vcđ ấy.

Nói chung tự thấy tính mình hãm cứt lại chảnh choẹ nhưng may mắn là toàn gặp những đôi siêu chất siêu nhiệt tình 😢 vậy nên dù nhiều người rất khinh thường mảng ảnh cưới, chê là chụp prewedding ko sang bằng chụp thời trang, nhưng mà chính ra chụp mảng này mới có thêm nhiều mối quan hệ tốt.

Năm nào mùng 1 cũng chỉ ảnh chụp biển.

Mình bắt đầu nghi là chủ các shop quần áo góp tiền mua bài trên các trang dự báo thời tiết kêu trời lạnh để bán đồ rét rồi 🙄 cách đây 1 tháng báo nào cũng kêu tết năm nay rét đậm, thế là 500 chị em mua cả đống đồ áo len áo dạ các kiểu, đến 25 26 thấy nóng vcl đã thấy nghi nghi, G rất tỉnh, cẩn thận check app thời tiết thì nó bảo những ngày tiếp theo toàn 26 27 độ, đíu khác gì mùa hè,nhờ đó mà ko rơi vào tình huống ko có gì để mặc trong tết như 500 chị em khác 🙄
à tất nhiên mình chưa bao giờ có thói quen sắm đồ mặc tết :))))) ý là kịp đưa toàn đồ mùa hè và thu về ấy :)))) như thằng em họ mình từ Hàn về vác 1 cái vali to đùng toàn áo phao dày cộp vì nó tưởng tết rét như ở bển, ai ngờ nóng sml thế là đành mặc áo đồng phục cấp 3 đi chúc tết hơ hơ

Nếu phải chọn thì đây là cặp đôi mà mình thích nhất và hào hứng nhất khi đi chụp trong năm nay. Thứ nhất là vì đấy là bạn mình nên tâm trạng thoải mái vô cùng :))))) Thứ 2 là vì bộ ảnh này là kết quả của 15 năm quen nhau, từ khi là những cô cậu học sinh cấp 2 cho đến khi là những thanh niên trưởng thành. Thực sự mình ko tưởng tượng nổi quen 1 người 15 năm thì nó đằng đẵng như nào luôn. Mong 2 bạn có thêm nhiều cái 15 năm nữa :))))) .

Thực sự cảm ơn Phương với Kiên đã tin tưởng mình đến vậy, từ việc mặc gì đeo gì, chụp ở đâu, chuẩn bị ra sao, thậm chí thiết kế album rồi retouch màu các kiểu, phó mặc hết cho mình luôn :)))) Lúc hoàn thiện xog quyển album mình đã định viết rất dài rất dài để phát biểu cảm xúc :)))) mà bận việc quá, giờ hết năm thì mới nhớ ra :)))) thôi may còn kịp :)))))

Most Popular Instagram Hashtags